20px

Dã tâm cùng sát khí lạnh lẽo.

Một nữ tử lại có ánh mắt như vậy.

Quả thật khiến ta vô cùng kinh ngạc.

Chỉ tiếc.

Khi ấy ta đã hóa thành lệ quỷ.

Quấy nhiễu cả hậu cung không được yên ổn.

Chuyện hòa thân của Triêu Dương công chúa.

Cũng tạm thời bị gác lại.

Trong gian thiền phòng phía sau Giác Nghiệp tự.

Nơi hiếm người lui tới.

Triêu Dương công chúa cảnh giác cho lui toàn bộ người hầu.

Lạnh giọng quát hỏi:

“Thẩm Thu Miên.”

“Ngươi có biết mình đang nói gì không?”

Ta bình tĩnh phân tích:

“Cùng được vạn dân cung phụng.”

“Hoàng tử có thể kế thừa đại thống.”

“Còn công chúa lại chỉ có thể gả đi hòa thân.”

“Cuối cùng kết thúc cuộc đời trong vô vàn đau khổ.”

“Triêu Dương công chúa.”

“Người không hề thua kém bất kỳ vị hoàng tử nào.”

“Vì sao không thử một lần tranh đoạt hoàng vị?”

Dù sao đây cũng chỉ là một giấc mộng.

Chi bằng làm vài chuyện táo bạo một chút.

Chưa từng có ai nói với Triêu Dương công chúa những lời như vậy.

Nàng kinh ngạc nhìn ta.

“Thu Miên.”

“Ta là nữ tử.”

“Từ khi sinh ra đã bị chuyện sinh con trói buộc.”

“Không thể truyền ngôi vị từ đời này sang đời khác cho nữ nhân.”

“Ngươi bảo ta tranh đoạt hoàng vị thế nào đây?”

Ta đáp:

“Không thể truyền xuống thì đã sao?”

“Ít nhất trong cuộc đời này.”

“Người có thể đăng cơ.”

“Mở nữ đường.”

“Lập nữ học.”

“Để lại cho hậu thế một tia hy vọng không bao giờ bị xóa nhòa.”

“Trăm năm sau.”

“Vô số nữ tử nhắc đến người.”

“Sẽ không nói người là một vị công chúa thế nào.”

“Mà sẽ nói người là một vị quân vương đã khai mở một thời đại mới ra sao.”

“Lịch sử có thể quên đi rất nhiều nam nhân từng làm Hoàng đế.”

“Nhưng nhất định sẽ dùng những nét bút đậm nhất để ghi lại nữ tử đầu tiên bước lên đế vị.”

“Huống hồ…”

Ta nhìn thẳng vào nàng.

Ánh mắt rực lửa.

“Y thuật phát triển thêm ngàn năm nữa.”

“Biết đâu sẽ giải quyết được nỗi đau sinh nở của nữ nhân.”

“Đến lúc ấy.”

“Chẳng phải sẽ có nhiều nữ tử hơn cân nhắc ngồi lên long ỷ sao?”

Ngọn lửa hừng hực bùng cháy trong mắt Triêu Dương công chúa.

Nàng nói ra nghi hoặc cuối cùng:

“Nhưng các hoàng huynh đều còn ở đó.”

“Hoàng vị làm sao có thể rơi vào tay ta?”

Ta khẽ mỉm cười.

“Nếu bệ hạ…”

“Chỉ còn lại một mình công chúa là hài tử thì sao?”

31

Lý Cảnh Hành gửi thư cho ta.

Hẹn gặp tại một tửu lâu.

Sau khi gặp mặt.

Ta lại đổi địa điểm sang vùng ngoại ô Tây Sơn.

Nơi đó hoang vu vắng vẻ.

Lý Cảnh Hành cho rằng ta vẫn còn tình cảm với hắn.

Mới cố ý hẹn ở nơi như vậy để ôn lại chuyện cũ.

Hắn vui mừng khôn xiết.

Không chút nghi ngờ đi theo ta tới Tây Sơn.

Trên con đường núi vắng vẻ.

Hắn không nhịn được mà ôm lấy ta.

Lúng túng giải thích:

“Thu Miên.”

“Nàng có phải đang ghen vì cô gặp riêng Lâm gia nữ không?”

“Giữa cô và nàng ta chỉ là diễn trò thôi.”

“Người cô thật lòng yêu vẫn luôn là nàng.”

Không còn quan trọng nữa.

Ta của trước kia.

Dù là kiếp đầu hay trong những giấc mộng.

Điều nghĩ đến luôn là nên gả cho người nam nhân nào.

Liều mạng tính toán chút tình tình ái ái ấy.

Nhưng trong giấc mộng này.

Ta đột nhiên không muốn sống như vậy nữa.

Ta muốn thoát khỏi xiềng xích của tình yêu.

Đi làm những việc bản thân thật sự muốn làm.

Ta đẩy hắn ra.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Điện hạ thích ai cũng không liên quan đến thần nữ.”

Lý Cảnh Hành sửng sốt:

“Sao lại không liên quan?”

“Chúng ta là thanh mai trúc mã hơn mười năm.”

“Cả kinh thành đều biết.”

“Nàng chỉ có thể trở thành Thái tử phi của cô.”

“Không.”

Ta lắc đầu.

“Điện hạ.”

“Thần nữ không thể trở thành Thái tử phi của người nữa rồi.”

Lý Cảnh Hành đầy vẻ khó hiểu.

“Vì sao?”

Ta nhìn về phía xa.

Nơi đám sơn tặc đang cầm đao kiếm lao tới.

Khẽ mỉm cười.

“Bởi vì…”

“Thái tử của người cũng không làm được nữa rồi.”

Ngoại ô Tây Sơn có một đám sơn tặc do nạn dân lập nên.

Vì muốn sống sót.

Bọn chúng đốt phá, cướp bóc.

Không chuyện ác nào không làm.

Trước khi đến Tây Sơn.

Ta đã âm thầm truyền tin ra ngoài.

Rằng đương kim Thái tử hôm nay sẽ xuất hiện ở nơi này.

Đám nạn dân lưu lạc ấy.

Hận nhất chính là triều đình mặc kệ sống chết của họ.

Vừa nhìn thấy Lý Cảnh Hành ăn mặc quý khí.

Liền bất chấp tất cả.

Giơ đao kiếm lao tới chém giết.

Lý Cảnh Hành chỉ mang theo vài thị vệ bên người.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Đám người lập tức rơi vào hỗn loạn.

31

Bất chấp tất cả.

Lý Cảnh Hành xoay người lên ngựa.

Liều mạng bỏ chạy.

Nhưng rất nhanh.

Một mũi tên lao tới.

Bắn trúng mông ngựa.

Con ngựa đau đớn hí vang.

Điên cuồng lăn lộn.

Hất Lý Cảnh Hành ngã xuống đất.

Phần sau đầu hắn đập mạnh vào tảng đá cứng.

Đám thị vệ ít không địch nổi đông.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...