20px

“Sau đó nhảy qua cửa sổ bỏ trốn!”

“Chỉ để lại một tấm lệnh bài!”

Đó là lệnh bài của Huyết Tích Tử dưới trướng Lý Cảnh Hành.

Thuộc hạ báo thù cho chủ.

Còn có lý do nào hoàn hảo hơn thế nữa?

34

Liên tiếp mất đi hai hoàng tử.

Bệnh tình của bệ hạ phát tác sớm hơn ba tháng.

Người hôn mê bất tỉnh trên long sàng.

Đại Lý tự điều tra triệt để vụ Túc Vương bị sát hại.

Trong Túc Vương phủ.

Bọn họ phát hiện dấu chân do Huyết Tích Tử để lại.

Đường rút lui vô cùng hoàn mỹ.

Tuyệt đối không phải thứ một người chỉ mới đến Vương phủ vài lần như ta có thể ngụy tạo được.

Ta hoàn toàn rửa sạch mọi hiềm nghi.

Không ai biết.

Ta đã sống gần trăm năm.

Trong những giấc mộng Hoàng Lương trước đó.

Ta từng gả cho Túc Vương.

Sống trong Túc Vương phủ suốt một năm.

Mỗi con đường nhỏ trong phủ.

Ta đều thuộc như lòng bàn tay.

Mượn cớ đi vệ sinh.

Ta đi dạo khắp Túc Vương phủ vài vòng.

Dễ dàng tạo ra dấu vết giả của thích khách.

Về phần tấm lệnh bài.

Ở kiếp đầu tiên khi gả cho Lý Cảnh Hành.

Ta đã nhìn thấy nó vô số lần.

Hoa văn trên đó.

Ta nhớ rõ từng chi tiết.

Chỉ mất vài ngày công phu.

Là có thể làm ra một tấm giống hệt.

Chiêu họa thủy đông dẫn này.

Khiến Hoàng hậu nương nương coi Tào Quý phi là cái gai trong mắt.

Chỉ muốn nhanh chóng nhổ bỏ.

Khi bí mật gặp Triêu Dương công chúa.

Biểu cảm trên mặt nàng vô cùng phức tạp.

Nàng không hiểu nổi.

Một nữ tử yếu đuối như ta.

Làm thế nào có thể một đao đoạt mạng người khác.

Mà ta.

Cũng không thể nói cho nàng biết.

Ta đã từng giết quá nhiều người.

Một nhát dao nên đâm vào đâu mới chí mạng.

Ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Những năm tháng trong giấc mộng Hoàng Lương.

Cuối cùng.

Đã từng chút một trở thành quân cờ trong tay ta.

Đời này.

Vốn chỉ là một giấc mộng đẹp.

Nếu bị phát hiện mọi chuyện là do ta làm.

Vậy ta sẽ tự vẫn tạ tội.

Tiếp tục trở thành lệ quỷ đầy oán khí.

Rồi nghĩ cách giết chết Lý Cảnh Hành thêm lần nữa.

Ta chẳng có gì phải sợ.

Hiện giờ.

Dưới gối bệ hạ.

Chỉ còn lại một vị hoàng tử.

Đó là Đoan Vương.

35

Lần gặp Đoan Vương diễn ra trong hoàng cung.

Là vị hoàng tử duy nhất còn lại.

Đương nhiên hắn phải vào cung hầu bệnh cho bệ hạ.

Nửa đêm.

Đoan Vương nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi tẩm điện của bệ hạ.

Ta và Triêu Dương công chúa đứng ngoài điện.

Ánh mắt đầy tơ máu của Đoan Vương rơi xuống người ta.

Hắn nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Đến khi lại gần.

Mới nghiến răng nghiến lợi nói:

“Lúc hai vị hoàng huynh của bổn vương chết.”

“Thẩm cô nương đều có mặt ở đó.”

“Chẳng lẽ thật sự cho rằng bổn vương không có cách đối phó với ngươi sao?”

Ta chỉ hoảng sợ quỳ xuống.

“Vương gia đang nói gì vậy?”

“Thần nữ không hiểu.”

Đoan Vương hừ lạnh.

Phất tay áo bỏ đi.

Triêu Dương công chúa đứng yên rất lâu.

Mới thấp giọng nói:

“Thu Miên.”

“Ngươi phải cẩn thận.”

“So với Thái tử và Túc Vương.”

“Đoan Vương mới là kẻ tâm ngoan thủ lạt nhất.”

Đoan Vương là dưỡng tử của Tào Quý phi.

Mẫu thân ruột chỉ là một vị quý nhân nhỏ trong hậu cung.

Chết vì khó sinh từ nhiều năm trước.

Từ nhỏ hắn đã biết mình không phải con ruột của Tào Quý phi.

Cho nên chưa từng để lộ bất kỳ ý nghĩ tranh đoạt hoàng vị nào.

Triêu Dương công chúa lo lắng nói:

“Hắn đã nghi ngờ ngươi rồi.”

Khóe môi ta khẽ cong lên.

Lộ ra một nụ cười khó nhận thấy.

“Cho nên.”

“Ta mới giữ hắn lại cuối cùng để giải quyết.”

Lệnh triệu kiến của Đoan Vương tới rất nhanh.

Mấy tên thị vệ hung thần ác sát đưa ta đến Cảnh Hòa điện.

Nơi hắn tạm ở trong cung.

Trong đại điện yên tĩnh.

Đoan Vương chăm chú nhìn gương mặt ta.

“Thẩm cô nương.”

“Mặc dù bổn vương không biết ngươi dùng cách gì giết chết hai vị hoàng huynh.”

“Nhưng đêm nay.”

“Bổn vương tuyệt đối sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi Cảnh Hòa điện.”

Khẩu khí thật lớn.

So với Lý Cảnh Hành và Túc Vương.

Người ta quen thuộc nhất.

Lại chính là Đoan Vương trước mặt.

Chúng ta từng là phu thê sáu mươi năm.

Trong giấc mộng Hoàng Lương.

Hắn yêu ta sâu đậm.

Trong mắt trong tim đều chỉ có một mình ta.

Còn bây giờ.

Khi giấc mộng thay đổi.

Ánh mắt hắn nhìn ta chỉ còn sự đề phòng và sát ý.

Lúc này.

Trong điện chỉ còn lại hai người chúng ta.

Đoan Vương cũng không sợ.

Một nữ tử yếu đuối như ta sẽ dùng chủy thủ đâm hắn.

Bởi lúc vào cung.

Ta đã bị khám người không biết bao nhiêu lần.

Trên người không thể giấu bất kỳ hung khí nào.

Nhưng muốn giết Đoan Vương.

Ta không cần đến chủy thủ.

Giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên:

“Vị hoàng muội này của bổn vương.”

“Từ trước đến nay dã tâm không nhỏ.”

“Đợi sau khi bổn vương đăng cơ.”

“Nhất định sẽ gả nàng ta thật xa tới Đột Quyết hòa thân.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...