Tôi hiểu anh ta đi đến hôm nay khó khăn như thế nào.

Cho nên tôi từng mở đường cho anh ta.

Nhưng sự khó khăn của anh ta không phải lý do để anh ta giẫm lên tôi.

Lại càng không phải lý do để tôi phải tha thứ.

Tôi trả lời một câu.

“Anh tự hủy hoại mình, không phải tôi.”

Sau đó tôi chặn anh ta.

Buổi chiều, mẹ Trần gọi đến.

Tôi nhìn tên người gọi trên màn hình, chậm rãi bắt máy.

Vừa kết nối, giọng bà ta đã vang lên gay gắt.

“Thư Từ, cô đang làm cái gì vậy? Cô với Kiến Vũ còn chưa kết hôn đã muốn cưỡi lên đầu nó sao? Đàn ông bên ngoài xã giao một chút thì có gì to tát? Cô là thiên kim tiểu thư thì cũng phải biết giữ thể diện cho chồng chứ!”

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, bật loa ngoài.

“Mẹ Trần, chúng tôi chưa kết hôn.”

Bà ta nghẹn một chút.

“Chưa kết hôn thì sao? Hai nhà đã bàn chuyện cưới hỏi rồi. Cô làm ầm lên như vậy, người ngoài nhìn vào sẽ nói nhà họ Thẩm các cô không có gia giáo!”

Tôi mở tài liệu trên máy tính, giọng không nhanh không chậm.

“Bà gọi đúng lúc lắm. Tôi cũng đang định nhờ thư ký thông báo với nhà họ Trần.”

“Lễ cưới hủy bỏ.”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Vài giây sau, bà ta hét lên:

“Cô nói gì?”

“Tôi nói, lễ cưới hủy bỏ.”

“Thẩm Thư Từ! Cô đừng có quá đáng! Con trai tôi ưu tú như vậy, cô nghĩ ngoài cô ra không ai thèm lấy nó à? Nếu không phải cô bám lấy nó suốt mấy năm, nó chưa chắc đã muốn cưới cô đâu!”

Tôi cười.

“Vậy chúc anh ta tìm được người khác.”

“Cô…”

“Tôi sẽ cho người đến lấy lại sính lễ nhà họ Thẩm đã đưa. Còn căn biệt thự ở Nam Sơn, xe, cổ phần thưởng cá nhân và quỹ đầu tư đứng tên Trần Kiến Vũ do bố tôi tặng trước hôn lễ, vì hôn lễ không diễn ra nên theo thỏa thuận, toàn bộ thu hồi.”

Đầu dây bên kia bỗng im phăng phắc.

Sự tức giận của mẹ Trần trong nháy mắt biến thành hoảng loạn.

“Cái gì mà thu hồi? Những thứ đó đã đưa cho Kiến Vũ rồi, sao cô có thể đòi lại?”

“Tất cả đều có hợp đồng tặng cho kèm điều kiện.”

Tôi nói.

“Bà không đọc, con trai bà cũng không đọc sao?”

Mẹ Trần lập tức đổi giọng.

“Thư Từ à, dì không có ý đó. Dì cũng chỉ nóng ruột quá thôi. Kiến Vũ nó là đàn ông, có khi suy nghĩ không chu toàn, nhưng nó thật lòng với con mà. Hai đứa yêu nhau nhiều năm như vậy, sao có thể nói hủy là hủy?”

Tôi nhìn viên kim cương trong hộp nhẫn.

“Hôm qua bà còn nói trong điện thoại rằng sau khi cưới, tôi nên rút khỏi công ty, ở nhà sinh con, tránh để Kiến Vũ bị người ngoài nói dựa váy đàn bà.

Mẹ Trần cứng họng.

Tôi tiếp tục.

“Bà còn nói nhà họ Trần các bà không cần con dâu quá mạnh mẽ, phụ nữ mạnh mẽ thì gia đình không yên.”

“Bây giờ tôi thấy bà nói đúng.”

“Tôi mạnh mẽ như vậy, không hợp với nhà họ Trần.”

“Cho nên không gả nữa.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Chưa đầy mười phút sau, bố Trần gọi tới.

Tôi không nghe.

Sau đó là họ hàng nhà họ Trần.

Cũng không nghe.

Cuối cùng, Trần Kiến Vũ dùng số lạ gọi cho tôi.

Tôi bắt máy.

Giọng anh ta mệt mỏi, khàn đặc.

“Thư Từ, anh đang ở dưới công ty. Anh muốn gặp em.”

“Không cần.”

“Anh chỉ xin em mười phút.”

Tôi nhìn đồng hồ.

“Mười phút của anh hiện tại không đáng tiền như vậy.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Em nhất định phải tuyệt tình đến thế sao?”

Tôi bình tĩnh hỏi lại:

“Khi anh để Tôn Nhược Vi dùng tài khoản của anh tải tài liệu mật, anh có nghĩ đến tôi không?”

“Đó là do cô ấy tự ý làm, anh không biết.”

“Vậy phòng suite ở Tam Á?”

“Anh uống say…”

“Căn hộ Tân Giang tối qua?”

“Anh chỉ đưa cô ấy nghỉ tạm.”

“Vết sẹo bên trong đùi?”

Lần này, anh ta không nói được nữa.

Tôi đợi năm giây, rồi nói:

“Trần Kiến Vũ, anh biết điều khiến tôi ghê tởm nhất là gì không?”

“Không phải anh thay lòng.”

“Cũng không phải anh ngoại tình.”

“Là anh đến tận bây giờ vẫn cảm thấy chỉ cần anh không thừa nhận, tôi sẽ vì tình cảm nhiều năm mà tự lừa mình.”

Tôi nghe thấy tiếng thở nặng nề của anh ta.

“Trong mắt anh, tôi yêu anh đến mức đáng thương như vậy sao?”

Giọng Trần Kiến Vũ run lên.

“Anh không nghĩ vậy.”

“Anh có.”

Tôi nhìn xuống dưới qua cửa kính văn phòng.

Trần Kiến Vũ đứng trước cổng tập đoàn, áo sơ mi nhăn nhúm, gương mặt tiều tụy.

Bảo vệ chặn anh ta bên ngoài.

Ngày xưa anh ta ra vào nơi này, ai cũng cung kính gọi một tiếng “Trần tổng”.

Bây giờ chỉ mới vài tiếng, anh ta đã bị hệ thống thu hồi quyền ra vào.

Thật ra đời người rất công bằng.

Thứ không thuộc về mình, khi mất đi luôn nhanh đến mức không kịp phản ứng.

Tôi nói:

“Sau này đừng gọi cho tôi nữa. Có chuyện gì, nói với luật sư.”

Tôi cúp máy.

Tưởng rằng mọi chuyện đến đây đã đủ ồn ào.

Nhưng tôi vẫn đánh giá thấp Tôn Nhược Vi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...