Tôi trực tiếp dẫn đội đi gặp đối tác.
Ban đầu, không ít người nghi ngờ tôi chỉ là đại tiểu thư ra mặt cứu nguy.
Nhưng sau ba cuộc họp, thái độ của họ thay đổi.
Tôi nhớ rõ từng điều khoản, từng con số, từng rủi ro pháp lý.
Tôi biết đối tác muốn gì, cũng biết giới hạn của Tập đoàn Thẩm ở đâu.
Khi đối phương cố ý ép giá, tôi không nổi giận.
Tôi chỉ đóng tài liệu lại, mỉm cười nói:
“Nếu quý công ty cần một nhà cung cấp giá thấp, ngoài kia có rất nhiều lựa chọn.”
“Nhưng nếu quý công ty cần một đối tác có thể chịu trách nhiệm đến ngày dự án vận hành ổn định, thì giá này không thể thấp hơn nữa.”
Người phụ trách đối phương nhìn tôi rất lâu, cuối cùng bật cười.
“Thẩm tổng trẻ hơn tôi tưởng, nhưng cứng hơn tôi tưởng nhiều.”
Tôi cũng cười.
“Cảm ơn. Tôi xem đó là lời khen.”
Hợp đồng được ký lại thuận lợi.
Không chỉ giữ được dự án Lâm Hải, tôi còn kéo về thêm một điều khoản hợp tác dài hạn ba năm.
Ngày ký hợp đồng, toàn bộ phòng dự án vỗ tay đến đỏ cả tay.
Phó giám đốc Trình, người từng im lặng làm việc dưới cái bóng Trần Kiến Vũ suốt hai năm, đứng trước mặt tôi, nghiêm túc cúi đầu.
“Thẩm tổng, cảm ơn cô đã cho tôi cơ hội.”
Tôi đưa tay bắt tay anh ta.
“Không phải tôi cho anh cơ hội.”
“Là năng lực của anh vốn nên được nhìn thấy.”
Sau lần đó, trong tập đoàn không còn ai nói tôi chỉ là đại tiểu thư dựa vào họ Thẩm nữa.
Họ bắt đầu gọi tôi là Thẩm tổng bằng giọng thật lòng.
Một tháng sau, kết quả điều tra chính thức có.
Tôn Nhược Vi vì liên quan đến rò rỉ bí mật thương mại và nhận lợi ích bất chính, bị khởi tố.
Trần Kiến Vũ tuy không trực tiếp nhận tiền từ công ty đối thủ, nhưng vì vi phạm nghiêm trọng quy định bảo mật, gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp, bị Tập đoàn Thẩm khởi kiện dân sự, yêu cầu bồi thường.
Cố Kiêu và Lục Minh bị đưa vào danh sách đen của hiệp hội ngành vì làm giả chứng từ chi phí và bao che vi phạm.
Ba người đàn ông từng ngồi trong phòng riêng nói tôi “đừng để trong lòng”, cuối cùng chính họ lại bị cả ngành ghi vào lòng.
Sau đó, Trần Kiến Vũ biến mất một thời gian.
Tôi tưởng anh ta đã học được cách yên phận.
Nhưng vào buổi tối trước tiệc mừng công dự án Lâm Hải, anh ta lại xuất hiện.
Hôm đó tôi vừa rời công ty thì thấy anh ta đứng bên đường.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Bộ vest trên người không còn vừa vặn, cằm mọc đầy râu, mắt đỏ ngầu.
Nếu không phải anh ta gọi tên tôi, tôi suýt chút nữa không nhận ra.
“Thư Từ.”
Tôi dừng lại.
Bảo vệ lập tức bước lên.
Tôi giơ tay ngăn lại.
Trần Kiến Vũ nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Anh chỉ muốn nói với em vài câu.”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Ba phút.”
Anh ta cười khổ.
“Em bây giờ đến nhìn anh thêm một chút cũng thấy lãng phí thời gian sao?”
“Đúng.”
Nụ cười trên mặt anh ta cứng lại.
Tôi bình tĩnh nói:
“Còn hai phút năm mươi giây.”
Trần Kiến Vũ siết chặt tay.
Một lúc sau, anh ta lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Là chiếc nhẫn đính hôn tôi trả lại.
“Anh vẫn luôn giữ nó.”
Tôi nói:
“Đó là tài sản của nhà họ Thẩm. Theo danh sách thu hồi, anh nên trả cho luật sư từ tuần trước.”
Mặt anh ta trắng bệch.
“Trong mắt em, nó chỉ là tài sản thôi sao?”
Tôi hỏi ngược lại:
“Không thì là gì?”
Anh ta nhìn tôi, giọng nghẹn đi.
“Đó là nhẫn cầu hôn của chúng ta.”
“Là anh dùng tiền thưởng dự án đầu tiên mua cho em.”
Tôi suýt bật cười.
“Trần Kiến Vũ, anh quên rồi à?”
“Dự án đầu tiên của anh thua lỗ ba tháng. Tiền thưởng bị hủy. Chiếc nhẫn này là tôi tự chọn, tự trả tiền. Tôi chỉ vì giữ thể diện cho anh nên nói với người ngoài là anh mua.”
Sắc mặt anh ta lập tức xám ngoét.
Tôi nhìn chiếc hộp trong tay anh ta.
“Nếu anh thích diễn tình sâu nghĩa nặng, ít nhất cũng nên nhớ đạo cụ là của ai.”
Tay Trần Kiến Vũ run lên.
Anh ta bỗng bật cười, cười đến mắt đỏ bừng.
“Thư Từ, ở bên em thật sự rất mệt.”
“Em luôn đúng.”
“Em luôn biết hết.”
“Em luôn khiến anh cảm thấy mình giống một kẻ vô dụng.”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh vô dụng, không phải do tôi khiến anh cảm thấy.”
“Là sự thật anh tự chứng minh.”
Gương mặt anh ta vặn vẹo trong giây lát.
“Anh đã cố gắng như vậy! Anh xuất thân không bằng em, tài nguyên không bằng em, anh phải liều mạng mới có thể đứng bên cạnh em. Nhưng tất cả mọi người đều chỉ nhìn thấy anh là vị hôn phu của Thẩm Thư Từ!”
“Em có biết cảm giác đó khó chịu thế nào không?”
Tôi im lặng nhìn anh ta nổi điên.
Một lúc sau, tôi nói:
“Vậy nên anh ngoại tình với Tôn Nhược Vi.”
“Vì ở trước mặt cô ta, anh cuối cùng cũng có thể làm Trần tổng cao cao tại thượng.”
Anh ta cứng người.
Tôi bước lại gần một chút.
Chaporia
Bình Luận (0)