“Luật pháp không vì cô khóc mà biến mất.”

Nói xong, tôi rời khỏi phòng tiếp khách.

Sau đó, Tôn Nhược Vi thật sự kiện Trần Kiến Vũ.

Kết quả giám định cha con cho thấy đứa bé đúng là của anh ta.

Tin tức lan ra, nhà họ Trần hoàn toàn nổ tung.

Mẹ Trần từng mắng tôi không biết giữ đàn ông, giờ lại ôm đầu khóc trước cửa tòa án.

Bà ta không muốn nhận Tôn Nhược Vi.

Nhưng bà ta lại càng không chịu bỏ cháu nội.

Trần Kiến Vũ bị kiện bồi thường, bị yêu cầu cấp dưỡng, bị nhà họ Trần mắng chửi, bị chủ nợ đòi tiền.

Sau khi mất công việc ở Tập đoàn Thẩm, anh ta đi phỏng vấn nhiều nơi nhưng đều bị từ chối.

Không ai muốn tuyển một quản lý từng để cấp dưới dùng tài khoản của mình làm lộ tài liệu mật.

Càng không ai muốn dính dáng đến người đang vướng kiện tụng.

Nghe nói cuối cùng anh ta phải đến một công ty nhỏ làm nhân viên kinh doanh lương thấp, ngày nào cũng chạy ngoài đường tìm khách.

Tôn Nhược Vi sinh con xong, vừa chăm con vừa đối mặt với khoản bồi thường.

Cô ta nhiều lần livestream bán hàng, khóc lóc kể mình bị đàn ông lừa.

Nhưng cư dân mạng không còn thương cô ta nữa.

Mỗi lần cô ta mở livestream, bình luận đều tràn ngập:

“Đừng khóc, đi bồi thường đi.”

“Trà xanh cũng có ngày bị hái lá.”

“Đứa bé đáng thương, mẹ thì tham, bố thì hèn.”

Cố Kiêu và Lục Minh cũng chẳng khá hơn.

Cố Kiêu vì hồ sơ xấu không tìm được việc trong ngành, đành về công ty gia đình làm nhân viên quèn. Nhưng anh ta quen thói tiêu xài, không chịu được bị quản lý, không lâu sau lại đánh nhau với khách hàng, bị chính bố mình đuổi khỏi công ty.

Lục Minh vay tiền đầu tư chứng khoán, muốn gỡ lại thể diện, kết quả thua sạch.

Có lần tôi gặp lại anh ta ở bãi đỗ xe trung tâm thương mại.

Anh ta đang tranh cãi với nhân viên thu phí vì không đủ tiền trả phí đỗ xe.

Nhìn thấy tôi, anh ta lập tức cúi đầu, xoay người đi rất nhanh.

Tôi không gọi anh ta.

Không cần thiết.

Có những người khi ở trên bàn rượu thì nói đạo lý rất lớn.

Đến khi cuộc đời tát vào mặt, mới biết bản thân chẳng lớn hơn ai.

Hai năm sau.

Tôi chính thức tiếp nhận vị trí tổng giám đốc điều hành Tập đoàn Thẩm.

Ngày nhậm chức, truyền thông hỏi tôi:

“Thẩm tổng, cô còn tin vào tình yêu không?”

Tôi nhìn xuống dưới sân khấu.

Rất nhiều ống kính chờ đợi một câu trả lời kịch tính.

Tôi mỉm cười.

“Tin.”

Mọi người hơi bất ngờ.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng tôi càng tin vào bản thân mình hơn.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Sau buổi lễ, tôi nhận được một phong thư không đề tên người gửi.

Bên trong là một tấm ảnh cũ.

Ảnh chụp tôi và Trần Kiến Vũ năm năm trước.

Khi đó chúng tôi còn rất trẻ.

Anh ta đứng bên cạnh tôi, cười rạng rỡ.

Phía sau tấm ảnh có một dòng chữ.

“Thư Từ, anh thật sự hối hận rồi.”

Tôi nhìn tấm ảnh rất lâu.

Sau đó gọi thư ký Lâm vào.

“Giúp tôi hủy cái này.”

Chị Lâm nhìn thoáng qua, lập tức hiểu.

“Vâng, Thẩm tổng.”

Máy hủy giấy vang lên rất nhỏ.

Tấm ảnh bị cắt thành từng sợi vụn.

Giống như đoạn tình cảm từng khiến tôi đau đớn đến mất ngủ.

Cuối cùng cũng biến thành thứ không thể ghép lại.

Chiều hôm đó, tôi có một cuộc họp với đối tác nước ngoài.

Khi bước vào phòng họp, ánh nắng xuyên qua cửa kính rơi xuống vai tôi.

Tôi cúi đầu chỉnh lại khuy áo vest.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến đêm rời khỏi bệnh viện hai năm trước.

Khi đó tôi tưởng mình vừa mất đi một người rất quan trọng.

Nhưng hóa ra không phải.

Tôi chỉ đánh mất một gánh nặng.

Sau này, tôi gặp rất nhiều người.

Có người ngưỡng mộ tôi.

Có người theo đuổi tôi.

Có người thật lòng, có người tính toán.

Tôi không còn sợ nữa.

Bởi vì tôi đã hiểu một đạo lý.

Tình yêu tốt sẽ khiến người ta trở nên rộng rãi hơn, sáng sủa hơn, tự do hơn.

Còn tình yêu tệ hại sẽ khiến người ta tự nghi ngờ, tự thu nhỏ, tự cắt bỏ đôi cánh của mình chỉ để vừa vặn với chiếc lồng của người khác.

Tôi từng ngu ngốc bước vào chiếc lồng đó.

Nhưng may mắn là tôi tự tay phá khóa đi ra.

Ngoài cửa sổ, thành phố sáng rực.

Tôi cầm tài liệu, đẩy cửa phòng họp.

Tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy.

“Thẩm tổng.”

Tôi mỉm cười ngồi xuống vị trí trung tâm.

“Bắt đầu thôi.”

Đời tôi không kết thúc vì một người đàn ông phản bội.

Ngược lại, từ ngày tôi rời khỏi anh ta, tất cả mới thật sự bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...