Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi vừa định lên tiếng đáp lại thì đã bị Cố Hoài chặn họng bằng một nụ hôn, chỉ có thể phát ra những tiếng ư ử nghẹn ngào trong cổ họng.

Lát sau , anh ta mới buông môi tôi ra , nhưng lại ép c.h.ặ.t mặt tôi vào cánh cửa, còn tấm lưng của anh ta thì áp sát vào người tôi . Tư thế ám muội này khiến tôi xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, chỉ biết lý nhí cảnh cáo: "Anh đừng có làm càn!"

Anh ta vùi đầu vào sau gáy tôi hôn nhẹ, ánh mắt tràn ngập tình ý.

"Lạc Lạc?"

Tống Tích lại gọi một tiếng nữa từ ngoài cửa. Dù lúc này miệng đã được tự do nhưng tôi chẳng dám hé răng đáp lại nửa lời.

"Cảm giác vụng trộm với người đàn ông khác khi chỉ cách bà chị tốt một cánh cửa thế nào hả?" Giọng nói trầm thấp, quyến rũ của Cố Hoài vang lên ngay bên tai, nhưng lọt vào tai tôi thì chẳng khác nào lời thì thầm của ác quỷ.

Tay trái anh ta siết c.h.ặ.t eo tôi , tay phải thì che kín mắt tôi , khiến trước mắt tôi chỉ còn một mảnh đen kịt. Cả tôi và Cố Hoài đều im lặng, bên tai chỉ còn lại tiếng gọi đầy lo lắng của Tống Tích.

"Được rồi , tha cho tôi đi !" Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới , nhẫn nhịn sự nhục nhã khi bị anh ta sờ soạng khắp người , cuối cùng không kìm được mà rơi nước mắt.

Cố Hoài chạm phải những giọt nước mắt ươn ướt liền xoay người tôi lại , l.i.ế.m đi giọt lệ trên má tôi : " Tôi cũng không muốn thế này đâu . Trở thành vợ tôi đi , tôi sẽ buông tha cho em."

Tôi mím môi, cả cơ thể mềm nhũn ngã vào lòng anh ta : "Tại sao lại là tôi ?"

"Em quên rồi sao ... Chính em là người đã viết ra tôi mà..."

Tôi còn đang hoang mang chưa hiểu chuyện gì thì tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa vang lên khiến đồng t.ử tôi co rụt lại vì hoảng sợ.

Cố Hoài nhếch môi cười , nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy tôi : "Đừng lo."

4

Ngay khi cánh cửa vừa mở ra , Tống Tích đã lao vọt vào trong với tốc độ nhanh đến mức khiến tôi há hốc mồm kinh ngạc.

"Chị... có chuyện gì sao ?"

Chị ấy lẳng lặng quan sát một lượt khắp phòng tôi , một lúc sau mới xoa đầu tôi bảo: "Không có gì, cơm canh sắp nguội rồi , xuống ăn cơm đi ." Nói rồi chị ấy liền quay người rời đi .

Chờ đến khi thấy Tống Tích đã đi xuống lầu, tôi mới lôi Cố Hoài đang hậm hực trốn trong tủ quần áo ra ngoài.

"Xin lỗi nha... Làm anh chịu ủy khuất rồi ."

Cố Hoài như chỉ chờ câu nói này của tôi , liền giả vờ thút thít mếu máo rồi rướn người tới, dùng thân hình cao lớn mét tám của mình ôm trọn lấy tôi .

"Haizz, tôi ấm ức c.h.ế.t đi được ấy chứ. Sao làm như tôi là người không thể đem ra ánh sáng thế không biết ..."

Tôi chớp chớp mắt mấy cái, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh ta , tung ra một lời nói dối thiện ý với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Tại vì tôi không muốn người khác nhìn thấy một anh chàng vừa đẹp trai vừa xuất sắc như anh thôi mà, ngay cả chị tôi cũng không được đâu nha~"

Anh ta có vẻ rất hưởng thụ câu này , khẽ nhếch môi rồi lại siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy tôi .

Hừ, tôi chả thèm tin.

5

Ngày hôm sau .

Vừa xuống lầu từ sáng sớm, tôi đã thấy trước cửa nhà mình đứng đầy người từ lúc nào không hay .

Tôi đè nén sự bất an trong lòng, từng bước một đi về phía đó.

Không lẽ lại đúng như những gì tôi đang nghĩ đấy chứ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuyen-thanh-nhan-vat-quan-chung-trong-truyen-ma-ca-rong/2.html.]

Tôi nuốt nước bọt, nhìn thấy Tống Tích đang đứng đối mặt với một đám đông. Hai bên có vẻ như đang đối chất gay gắt, nhưng Tống Tích lại chẳng hề nao núng, chị ấy đối diện với họ bằng thái độ vô cùng bình tĩnh và ung dung.

Tiếng cãi vã ầm ĩ vang vọng khắp cả ngôi nhà, người hiếu kỳ tụ tập xem ngày một đông.

Khoảng mười phút sau , nhóm người mặc cảnh phục kia đuối lý không tranh luận lại được nữa, bèn bắt đầu ra tay đuổi Tống Tích đi .

Tôi vội vàng chạy đến bên cạnh Tống Tích, không dám lên tiếng. Chị ấy cũng chỉ nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi , trên mặt tuy không chút hoảng loạn nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Chúng tôi bị đuổi ra khỏi nhà.

Dĩ nhiên là không có Cố Hoài ở đây, vì ngay chiều hôm qua anh ta đã bị Tống Tích tống cổ ra đường chỉ vì dám chê đồ ăn chị ấy nấu không ngon rồi .

Tôi biết rõ, đây chẳng qua là diễn biến theo đúng cốt truyện mà thôi.

Bởi vì trong nguyên tác, trước khi qua đời, người cha có để lại một khoản nợ lên tới mấy trăm nghìn tệ. Không còn cách nào khác, nhà phải bán cho người khác, khiến nữ chính lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, rồi mới tình cờ gặp gỡ các nam chính trên con đường đời lạc lối.

...

Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, tôi và Tống Tích cũng không hẳn là trắng tay, ít nhất trong túi vẫn còn vài trăm tệ, đủ để ăn tiêu cầm cự trong vài ngày.

Thế nhưng hiện tại, một chuyện vô cùng xui xẻo đã xảy ra ... Tôi bị cướp.

Bạn không nghe nhầm đâu , người bị cướp chính là tôi , còn Tống Tích thì đã đi mua trà sữa khoai môn nghiền mà tôi thèm ăn rồi .

Đáng ghét thật chứ! Biết thế tôi đã không đi vào cái ngõ nhỏ này .

Bây giờ có hối hận xanh ruột cũng chẳng giải quyết được gì, chẳng lẽ tôi đành bất lực nhìn đám đàn ông râu ria bặm trợn kia tiến lại gần mình sao ?

KHÔNG đời nào.

Chính nghĩa có thể đến muộn, nhưng tuyệt đối không bao giờ vắng mặt.

Bởi vì ngay lúc này , tôi đã nhìn thấy một bóng dáng như đang tỏa hào quang lấp lánh bước về phía mình .

Tôi nở một nụ cười đắc thắng.

Biết ngay mà, số mình làm sao mà đen đủi đến thế được !

Nhưng ngay khi tôi tưởng anh hùng sẽ ra tay trừng trị đám người đầy mỡ bụng kia , thì anh ta lại ... đi thẳng qua.

Đi... thẳng... qua luôn!!!

Trong đầu lóe lên một tia sáng, tôi liền cúi người chạy vọt tới, túm c.h.ặ.t lấy vạt áo của anh ta . Tôi cố gắng kìm nén khóe miệng đang tức giận của mình lại , bày ra vẻ mặt vô cùng đáng thương, tội nghiệp.

"... Ông xã, sao bây giờ anh mới đến tìm em chứ!"

Trong con ngõ tối om như hũ nút, anh ta đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen che khuất mặt, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc nhìn ra anh ta là một người đàn ông.

Khi tôi túm lấy vạt áo, anh ta càng kéo thấp mũ xuống hơn, nhưng nhờ ánh đèn lờ mờ, tôi vẫn nhìn thấy được nửa khuôn mặt của anh ta .

Suýt chút nữa là tôi đã thốt lên kinh ngạc.

"Cố Hoài?"

Anh ta gạt tay áo một cái, ánh mắt lạnh lùng, xa cách nhìn tôi khiến ý định cầu cứu trong lòng tôi nguội lạnh mất một nửa.

" Tôi hình như không quen cô."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...