Ký Ức Đã Qua/Chương 4C. 4
20px

Hắn là lương nhân đáng để phó thác cả đời.

Đội ngũ đón dâu kéo dài mười dặm đi tới.

Đồng Nhi lén chạy vào nói với ta rằng Lương Dực Xuyên mặt mày rạng rỡ.

Giống hệt một vị tướng quân vừa đ.á.n.h thắng trận.

Ta chỉ mỉm cười.

Kiếp trước, ta không biết lúc Tạ Doãn đến đón dâu trông như thế nào.

Chỉ nhớ đêm ấy ta ngồi trong tân phòng.

Đợi đến khi tiếng người bên ngoài tan hết rất lâu, hắn mới bước vào.

Mà sau khi vào phòng, hắn lại ngồi bên cạnh gần một canh giờ mới vén khăn voan của ta lên.

Khi ấy ta yêu hắn, thấp thỏm ngẩng đầu nhìn.

Nhưng chỉ thấy trên mặt hắn toàn là xa cách.

Kiếp này ta vẫn thấp thỏm.

Nhưng tâm trạng đã khác rồi.

Ta được hỉ nương dìu đi bái biệt phụ mẫu, cuối cùng được đưa lên kiệu hoa.

Đường đến Hầu phủ rất xa.

Ta chỉ nghe thấy hai bên đường vô cùng náo nhiệt.

“Nương t.ử.”

Đang tò mò, ngoài kiệu chợt có người gọi.

Ta còn chưa kịp đáp, đã nghe thấy tiếng người qua đường cười đùa ầm ĩ.

Có lẽ là cười tiểu tướng quân nóng lòng không chịu nổi, ngay trên đường đã chạy tới tìm tân nương.

Ta xấu hổ không đáp hắn.

Hắn cũng không gọi nữa.

Chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa lộc cộc, khí thế hiên ngang.

Ta cứ như vậy mang theo mong đợi đi về phía Hầu phủ.

Lại không biết rằng lúc này ở Cố gia, Tạ Doãn đang cầm một chiếc khăn hỷ chất vấn muội muội.

Khi ta xuất giá, hắn nhìn thấy chiếc khăn tay thêu đồng hoa trong tay ta nên sinh nghi.

Đợi ta rời đi, hắn liền đến chỗ muội muội.

Sau khi tìm thấy chiếc khăn thêu lưu huỳnh (đom đóm) kia, cuối cùng hắn như hiểu ra điều gì.

Thế là hắn chẳng còn để ý người trước mặt vốn là người mình nhớ thương suốt hai đời, chỉ nghiêm giọng chất vấn nguyên do.

Muội muội không biết chuyện.

Nàng xưa nay ngây thơ, cũng không nhận ra ánh mắt Tạ Doãn nhìn nàng lúc này đã không còn thân cận như ngày thường.

Nàng chỉ nói với hắn rằng từ nhỏ chúng ta đã thích đổi khăn tay cho nhau dùng.

Ta tên Ngọc Huỳnh, trên khăn thêu lưu huỳnh, mang ý nghĩa tên của ta.

Nàng tên Ngọc Đồng, trên khăn tay thêu đồng hoa.

Nhưng chẳng biết từ ngày nào, chúng ta bắt đầu đổi khăn cho nhau dùng.

Theo lời nàng nói, đó là để chứng minh chúng ta mãi mãi không rời xa nhau.

“Vậy cái này thì sao?”

Tạ Doãn run rẩy lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay hơi cũ, bên trên thêu đồng hoa.

Đó là vào một đêm đông lạnh giá nào đó ở kiếp trước, khi ta mang than đến cho hắn, đã bất cẩn đ.á.n.h rơi trước cửa phòng hắn.

“Cái này cũng là của trưởng tỷ dùng.”

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi, lại khiến Tạ Doãn như bị sét đ.á.n.h, sững sờ tại chỗ.

Hắn không dám tin.

Run rẩy túm lấy Đồng Nhi, bảo nàng nhìn lại thật rõ ràng.

Có phải đã nhầm vào lúc nào đó không.

Biết đâu chiếc khăn này chính là của nàng dùng.

Nhưng Đồng Nhi lại vô cùng chắc chắn.

Chiếc khăn này là nàng tặng ta vào lễ cập kê của ta.

Nhất định không thể nhớ nhầm.

Nhưng Tạ Doãn vẫn không cam lòng, lại hỏi:

“Vậy than thì sao?”

“Băng thì sao?”

“Than gì? Băng gì?”

Lúc này, gương mặt Tạ Doãn dữ tợn, hoàn toàn khác với dáng vẻ ôn hòa ngày thường.

Sức hắn rất lớn, bóp vai Đồng Nhi đến đau nhức.

“Tạ ca ca, rốt cuộc huynh đang nói gì vậy?”

Đồng Nhi muốn giãy ra, nhưng lại bị Tạ Doãn siết càng c.h.ặ.t hơn.

“Nói cho ta biết.”

Hắn gào lên.

“Ba năm đó, khi ta tá túc trong viện bên cạnh nhà muội.”

“Những đêm mùa đông, có người lặng lẽ mang than đến cho ta.”

“Mùa hè, có người mang băng và hương xông đuổi muỗi đến.”

“Những chuyện đó có phải muội làm không?”

“Sao có thể là muội được?”

Đồng Nhi cũng tủi thân vô cùng.

Chương 5

“Tuy phụ thân chỉ là một tiểu quan mạt lưu, nhưng cũng từng dạy muội và trưởng tỷ phải biết tự yêu thương và tự trọng.”

“Sao muội có thể nửa đêm đi tìm ngoại nam?”

“Muội không cần thanh danh nữa sao?”

“Hơn nữa lúc đó Tạ ca ca ở trong viện bên cạnh.”

“Cách chỗ chúng ta tận nửa dặm.”

“Muội mới không làm được chuyện xách đồ nặng như vậy, đi xa đến thế để tìm huynh đâu.”

Lúc này, nàng lộ ra vài phần kiêu ngạo của ngày thường.

Bởi vì là ấu nữ trong nhà, phụ mẫu vẫn luôn nuông chiều nàng hơn một chút.

Đừng nói là xách đồ.

Ngay cả bưng một bát nước, nàng cũng chưa từng phải làm.

Tạ Doãn nghe vậy, chỉ thấy buồn cười đến cực điểm.

Nhưng dường như lại cảm thấy mọi thứ vốn sai lệch, đến giờ mới đúng trở lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...