Ký Ức Đã Qua/Chương 8C. 8
20px

Hắn buộc phải trở về trấn áp người Đát Đát đang nhòm ngó biên cương.

Hắn ôm ta trong lòng.

Hai mắt đỏ hoe rất lâu không nói nên lời.

Ta lại an ủi hắn không cần lo lắng.

Sau khi hắn rời đi.

Ngày nào Đồng Nhi cũng đến bầu bạn với ta.

Chúng ta cùng may quần áo.

Cùng nói những chuyện chỉ có tỷ muội mới có thể chia sẻ.

Khi m.a.n.g t.h.a.i được tám tháng.

Ta nhận được một bức thư khác với mọi lần.

Là thư do Tạ Doãn từ Hoài Nam gửi tới.

Trong thư, hắn viết rất nhiều.

Viết về những sai lầm của mình ở kiếp trước.

Viết về những hoang đường của mình ở kiếp này.

Cuối cùng, hắn viết:

“Nàng từng nói ta không yêu bất kỳ ai, chỉ yêu chính bản thân mình.”

“Ta đã suy nghĩ rất lâu.”

“Và nhận ra không phải như vậy.”

“Có lẽ từ rất lâu trước đây.”

“Ta đã yêu linh hồn của nàng rồi.”

“Chỉ là ta quá nhút nhát, quá hèn nhát, quá mù quáng.”

“Cho nên ở kiếp trước, ta muốn yêu nàng nhưng lại không dám.”

“Kiếp này, trước khi biết được chân tướng, ta không muốn yêu nàng nhưng lại không thể buông bỏ.”

“Rốt cuộc, suốt bao nhiêu năm qua, người duy nhất ta từng thật lòng yêu chỉ có mình muội.”

Tiểu tư mang thư đến nói rằng.

Bức thư này là Tạ Doãn giao cho hắn trước khi qua đời.

Hoài Nam xảy ra lũ lụt.

Với thân phận huyện lệnh, chuyện gì Tạ Doãn cũng tự mình lo liệu.

Ngày nào cũng dẫn thuộc hạ canh giữ bên con đê sắp vỡ.

“Hôm đó…”

Tiểu tư vừa khóc vừa kể.

“Đại nhân nói muốn đi xem con đê mới xây.”

“Nhưng nô tài đã nhìn thấy.”

“Chính đại nhân tự mình bước xuống dòng sông.”

Tiểu tư khóc không thành tiếng.

Có lẽ Tạ Doãn vẫn giống như kiếp trước.

Đối xử với hạ nhân rất tốt.

Sau khi tiểu tư lui xuống.

Ta nhìn những tờ giấy trong tay.

Cuối cùng vẫn châm lửa đốt chúng.

Mọi ân oán.

Đến giờ phút này.

Đều xem như đã kết thúc.

Đêm hài t.ử đủ tháng chào đời.

Lương Dực Xuyên vẫn chưa trở về.

Ta nằm trên giường, mồ hôi đầm đìa.

Nhưng mãi vẫn không sinh được.

Đột nhiên ta cảm thấy rất sợ.

Giống như đang một lần nữa trải qua cảm giác hấp hối của kiếp trước.

Ta sợ đứa bé xảy ra chuyện.

Sợ Lương Dực Xuyên không thể trở về.

Sợ ông trời đã cho ta cơ hội sống lại, rồi lại đổi ý muốn lấy lại tất cả.

Ta cứ chịu đựng như vậy thật lâu.

Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ xa tiến lại gần.

“Huỳnh Nhi.”

Ngay sau đó.

Một bàn tay nóng bỏng đặt lên tay ta.

Ta quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Lương Dực Xuyên mặc chiến giáp.

Toàn thân nhuốm đầy m.á.u.

“Chàng…”

Ta lập tức hoảng hốt.

“Ta không bị thương.”

Hắn vội vàng trấn an.

“Không hề bị thương chút nào.”

“Ta muốn trở về gặp nàng.”

“Chiến sự hơi gấp.”

“Nhưng ta vẫn ổn.”

“Nương t.ử, ta trở về ở bên nàng rồi.”

Nghe xong câu đó.

Ta lại nhìn hắn thật kỹ.

Đưa tay chạm lên gương mặt đầy m.á.u của hắn.

Đến khi xác nhận đây không phải ảo giác trước lúc lâm chung.

Ta mới thật sự yên tâm.

Không bao lâu sau.

Ta nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Cũng vào lúc ấy.

Ta cảm nhận được có thứ gì đó nóng ấm.

Rơi xuống bàn tay đang được Lương Dực Xuyên nắm c.h.ặ.t.

Hắn giống như toàn thân đều mất hết sức lực.

Gục bên mép giường của ta.

Nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Nghẹn ngào thật lâu.

Xuân về, trăm hoa nở rộ.

Đàm Nhi đã hai tuổi rồi.

Thằng bé vậy mà học được không ít dáng vẻ của phụ thân mình.

Suốt ngày chỉ thích nghịch đao kiếm, thương côn bằng gỗ.

Lương Dực Xuyên cũng mặc kệ.

Cưng chiều đến mức chẳng ai quản nổi.

Ta dạy bảo con không được như vậy.

Nó lại lý sự hùng hồn:

“Mẫu thân là bảo bối trong lòng phụ thân.”

“Cho nên phụ thân chuyện gì cũng chiều theo mẫu thân.”

“Đàm Nhi là bảo bối trong lòng phụ thân và mẫu thân.”

“Vậy thì phụ thân và mẫu thân cũng phải chiều theo con.”

Thật không biết những lời này nó học từ đâu ra.

Ta chỉ biết bất lực.

Đúng lúc ngẩng đầu lên.

Liền thấy Lương Dực Xuyên vừa tan triều trở về.

Trong tay còn xách theo hộp bánh hạt dẻ mà ta thích nhất.

“Nương t.ử.”

“Ta về rồi.”

Hắn mỉm cười.

Từng bước đi về phía ta.

Toàn văn hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...