20px

Khi sai dịch tiến lên bắt người, bà ta bỗng giãy giụa.

“Không phải ta! Là Phùng Xuân tự hồ đồ! Nó nói hôn sự của Thương đại tiểu thư không sống nổi nữa, muốn giúp nàng thoát thân, lại muốn cưới nhị cô nương. Nó nói chỉ cần nhị cô nương gả qua đó, sau này mọi chuyện đều dễ xử lý.”

Ta đứng trên bậc thềm, cả người lạnh đi.

Mọi chuyện đều dễ xử lý.

Ta dễ xử lý.

Máu của ta cũng dễ xử lý.

Sau khi Chu phu nhân bị đưa đi, người ngoài cửa vẫn chưa tản.

Đoạn Dật Bạch đi đến trước mặt ta.

“Sắc mặt cô nương không tốt.”

Ta nhìn hắn.

“Ta muốn gặp Chu Phùng Xuân.”

Phụ thân lập tức nói:

“Không được.”

Đoạn Dật Bạch cũng nhíu mày.

Ta siết chặt tay áo.

“Có vài lời, ta muốn tự miệng hỏi hắn.”

Đoạn Dật Bạch nhìn ta rất lâu.

“Hình bộ không phải nơi tốt lành.”

“Ta biết.”

“Đi rồi có thể sẽ nghe thấy những lời còn khó nghe hơn.”

Ta nhẹ nhàng thở ra một hơi.

“Ta từng nghe rồi.”

Ánh mắt hắn khẽ động.

Không hỏi thêm nữa.

Chạng vạng, Đoạn Dật Bạch đích thân đưa ta đến Hình bộ.

Trong lao ẩm thấp, ánh đuốc cháy đến nhức mắt.

Khi Chu Phùng Xuân bị dẫn ra, trên người vẫn là bộ áo xanh kia, chỉ là đã nhăn nhúm không ra hình dạng.

Hắn thấy ta, trong mắt lập tức sáng lên.

“Minh Vi.”

Ta nói:

“Chu công tử.”

Sắc mặt hắn trắng bệch.

“Trước kia nàng không gọi ta như vậy.”

Ta nhìn hắn.

“Trước kia ta mù.”

Đoạn Dật Bạch đứng bên cạnh, khóe môi khẽ ép xuống.

Chu Phùng Xuân nhìn sang hắn, đáy mắt lóe lên vẻ tức giận.

“Đoạn đại nhân, ta và nhị cô nương nói chuyện riêng, ngài cũng muốn nghe sao?”

Đoạn Dật Bạch nói:

“Trong đại lao Hình bộ không có chuyện riêng.

Chu Phùng Xuân bị chặn họng, sắc mặt khó coi.

Ta không có kiên nhẫn vòng vo với hắn.

“Hương là ngươi đưa?”

Hắn không đáp.

Ta tiếp tục hỏi:

“Phương thuốc cũng là ngươi chuẩn bị?”

Hắn nhắm mắt lại.

“Minh Vi, ta chỉ muốn cứu Minh Châu.”

Ta giơ tay, cho hắn bạt tai thứ hai.

Cái tát này còn vang hơn ngày cầu thân.

Mấy ngục tốt trong lao đều nhìn qua.

Chu Phùng Xuân nghiêng mặt sang một bên, khóe môi thế mà rách một chút.

Lòng bàn tay ta đau nóng rát.

“Nàng còn chưa trúng độc, ngươi cứu cái gì?”

Hắn im lặng.

Ta nhìn chằm chằm hắn.

“Các ngươi đã sớm bàn bạc xong rồi, đúng không?”

Cuối cùng Chu Phùng Xuân ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn không còn ôn hòa nữa.

“Hôn sự đó của Minh Châu vốn không nên thành. Kẻ bệnh tật kia của nhà phu quân nàng căn bản không xứng với nàng. Nàng muốn trở về thì có gì sai?”

Trong dạ dày ta lạnh buốt.

“Vậy nên ngươi hạ độc nàng?”

“Độc không nặng.”

Hắn nói rất nhanh.

“Chỉ khiến thân thể nàng hao tổn, về phủ dưỡng là được. Đợi nàng gả vào nhà họ Chu, ta lại tìm cách hòa ly, nàng ấy cũng có thể thoát thân.”

Ta bị chọc tức đến bật cười.

“Tìm cách hòa ly? Dùng máu của ta kéo dài mạng cho nàng, rồi lại hòa ly với ta?”

Sắc mặt Chu Phùng Xuân hơi thay đổi.

Hắn không biết vì sao ta đoán được.

Nhưng ta đã không muốn nghe nữa.

Thì ra khổ nạn kiếp trước của ta ngay từ đầu đã là bàn cờ mà bọn họ sắp sẵn.

Nếu trưởng tỷ biết chuyện, nàng đáng hận.

Nếu không biết, thì sau này khi nàng bưng bát thuốc máu kia lên, nàng cũng chưa từng hỏi ta một câu rằng ta có đau không.

Chu Phùng Xuân thấp giọng nói:

“Minh Vi, nàng sẽ không chết. Chỉ là mỗi tháng lấy một chén máu thôi, ta sẽ bảo đại phu nhẹ tay một chút.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...