Ngoại truyện Khương Thức:
Lần đầu tiên gặp Thịnh Ngữ Từ.
Tôi cảm nhận được một cảm giác choáng váng khó diễn tả thành lời.
Sau này tôi mới biết.
Cảm giác choáng váng ấy gọi là hạnh phúc.
Câu chuyện cổ tích mà tôi chỉ từng đọc trong sách.
Vào khoảnh khắc gặp cô ấy.
Đã trở thành hiện thực.
Có lẽ cô ấy thật sự là tiên nữ.
“Sao cậu ngốc thế? Bài này tôi đã giảng hai lần rồi.”
Cô ấy nhíu mày, không hài lòng nói.
Tôi nhìn khuôn mặt cô ấy đến ngẩn người.
Xấu hổ cúi đầu xuống.
“Xin lỗi.”
Tôi chỉ biết nói câu đó.
“Thôi được rồi. Ai bảo tôi thông minh thế này chứ. Chỉ đành giảng thêm cho cậu lần nữa thôi.”
Cô ấy thật sự rất tốt bụng.
Cô ấy nói chỉ có mình cô ấy chơi với tôi.
Đúng vậy.
Bởi vì chỉ có cô ấy thật lòng không chê bai tôi.
Miệng thì nói tôi ngốc, da đen.
Tiếng phổ thông không chuẩn.
Đến cả xoài phải gọt vỏ mới ăn cũng không biết.
Nhưng lần nào cô ấy cũng kiên nhẫn dạy tôi.
Nếu nghe ai cười nhạo tôi.
Cô ấy sẽ như một viên đạn nhỏ lao ra húc người đó bay đi.
Sức lực của cô ấy thật lớn.
Cô ấy giống như một tia sáng.
Soi rọi những góc tối trong cuộc đời tôi.
Tôi không hề nghĩ rằng nhờ tôi xuất hiện mà cô ấy ngày càng khỏe mạnh, ngày càng tràn đầy sức sống.
Cho dù không có tôi.
Cô ấy vẫn là đứa con cưng của ông trời.
Cô ấy sẽ sống lâu trăm tuổi.
Sau này chúng tôi dần trưởng thành.
Nỗi bất an trong lòng tôi cũng ngày càng nhiều.
Là tôi quá tham lam.
Là tôi muốn quá nhiều.
Tôi muốn cô ấy chỉ tùy hứng với riêng tôi.
Muốn trong mắt cô ấy chỉ có mình tôi.
Nhưng người bên cạnh cô ấy ngày càng nhiều.
Nhiều đến mức khiến tôi ghen tị.
Tôi phải trở thành dáng vẻ mà cô ấy thích.
Để cô ấy chỉ nhìn thấy mình tôi.
Cô ấy không thích tôi thấp.
Vậy tôi đi chạy bộ, chơi bóng rổ để cao lên.
Cô ấy không thích tôi đen.
Mỗi lần ra ngoài tôi đều bôi kem chống nắng không sót ngày nào, mùa hè còn che ô.
Cô ấy nói giọng quê của tôi rất quê mùa.
Tôi liền trốn trong phòng luyện tiếng phổ thông.
Để thành tích học tập đến gần cô ấy hơn một chút.
Mỗi ngày tôi chỉ ngủ bốn tiếng.
Cuối cùng trở thành người đứng thứ hai muôn năm.
Cuối cùng tôi cũng có thể đuổi kịp cô ấy.
Đứng phía sau cô ấy.
Tuổi còn nhỏ như vậy.
Mà đã thông minh hơn người khác quá nhiều.
Tương lai nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ.
Mỗi ngày tôi ở bên cạnh cô ấy.
Giống như một người lính canh giữ đóa hồng mong manh nhưng xinh đẹp và quý giá.
Thế nhưng năm cô ấy mười sáu tuổi.
Cô ấy đột nhiên chán ghét tôi.
Nhìn sợi dây chuyền vỡ nát dưới đất.
Trái tim tôi cũng bị đập vỡ thành từng mảnh.
Mùa hè năm đó tôi nghĩ rất nhiều.
Lúc làm ruộng cũng nghĩ.
Lúc bẻ ngô cũng nghĩ.
Buổi tối nằm trên mái nhà ngắm sao cũng nghĩ.
Nếu cô ấy thật sự không cần tôi nữa.
Tôi phải làm sao đây?
Tôi bình thường như vậy.
Sớm muộn gì cô ấy cũng nhận ra.
Tôi chẳng là gì cả.
Khó chịu quá.
Cô ấy có nhiều lựa chọn như vậy.
Sao lại chọn tôi được chứ?
Tôi lại nhớ tới ngày đầu tiên gặp cô ấy.
Cô ấy giống như búp bê sứ mong manh tinh xảo.
Tôi dùng đôi tay thô ráp của mình tết tóc cho cô ấy.
Dùng tiếng phổ thông chưa chuẩn kể chuyện cho cô ấy nghe.
Những chuyện ấy dường như đã là chuyện của kiếp trước.
Tôi muốn ở lại bên cạnh cô ấy.
Không chỉ vì báo đáp ân tình của bố mẹ cô ấy.
Mà còn vì lòng riêng của bản thân.
Lòng riêng của tôi.
Tôi đột ngột ngồi bật dậy trên mái nhà.
Ngôi sao mai trên bầu trời tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Trong ánh sáng ấy.
Cuối cùng tôi cũng cảm nhận được số mệnh của mình.
Ông trời để tôi ở bên cạnh cô ấy.
Không phải vì tôi tốt đến đâu.
Mà bởi vì đã định sẵn tôi sẽ yêu cô ấy.
Đêm đó tôi ngồi trên mái nhà thổi gió suốt một đêm.
Tinh thần vô cùng phấn khích.
Tôi quyết định sáng hôm sau sẽ trở về tìm cô ấy.
Kết quả sáng hôm sau.
Cô ấy lại xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi hoàn toàn ngây người.
Đến cả cái bát vừa rửa sạch cũng không cầm nổi.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy.
Mọi bất an và tủi thân trong những ngày qua đều tan biến.
Cũng từ khoảnh khắc đó.
Tôi âm thầm thề trong lòng.
Nhất định.
Nhất định phải trở thành lựa chọn tốt nhất của cô ấy.
Sau khi cùng vào đại học.
Kế hoạch cho tương lai của tôi rõ ràng hơn rất nhiều.
Nói ra cũng có chút xấu hổ.
Tôi không có chí hướng quá lớn lao.
Chỉ muốn làm tốt những việc trước mắt.
Bảo vệ người mình quan tâm.
Sự cố gắng và tiến bộ của tôi.
Chỉ là để có thể xứng đôi với cô ấy hơn mà thôi.
Đợi cô ấy qua tuổi mười tám.
Tôi sẽ đường đường chính chính đứng bên cạnh cô ấy.
Nhưng tôi không ngờ Lý Thịnh Minh lại quay về.
Cho nên cô ấy mới nói ở cạnh tôi thấy phiền.
Rõ ràng suốt bao năm qua.
Cô ấy chưa từng nói như vậy.
Đều tại cái tên họ Lý đó.
Anh ta vừa xuất hiện.
Cô ấy đã bắt đầu xa cách tôi.
Tại sao bọn họ có thể trò chuyện vui vẻ như thế?
Tại sao trước mặt cô ấy tôi lại vụng về như vậy?
Tôi băn khoăn, buồn bực, tự giận chính mình.
Nhưng ngoài mặt vẫn không biểu lộ gì.
Tôi không thể để cô ấy cảm thấy mình là người hay ghen tuông.
Tôi không chờ nổi nữa.
Nhất định phải bày tỏ lòng mình với cô ấy vào ngày sinh nhật.
Thế nhưng hôm sinh nhật cô ấy.
Tôi nhìn thấy cô ấy và Lý Thịnh Minh thân thiết như vậy.
Cô ấy bảo tôi tránh ra.
Cô ấy muốn anh ta ngồi cạnh mình.
Rõ ràng vị trí bên cạnh cô ấy trước giờ luôn là của tôi.
“Lần trước anh hỏi em họ có đang yêu nhau không. Bây giờ em có thể khẳng định cô ấy hoàn toàn không thích anh ta. Bọn họ không ở bên nhau.”
Vốn dĩ tôi đang âm thầm đau khổ.
Nhưng vừa nghe câu này liền không nhịn được hỏi:
“Thật sao?”
Hoàng Mộng Khiết cười nói:
“Tất nhiên rồi. Lần trước ở nhà hàng em đã nhìn ra. Anh rất thích cô ấy, cô ấy cũng thích anh. Anh chỉ cần nói ra sớm hơn một chút là được.”
“Cảm ơn.”
Tôi hơi ngượng ngùng đáp.
Dù sao từ trước đến giờ tôi chưa từng bàn chuyện riêng tư với ai ngoài Khương Thư.
Lần trước ở nhà hàng.
Nếu không phải bị Lý Thịnh Minh làm cho rối loạn tâm trí.
Tôi cũng sẽ không buột miệng hỏi bọn họ có đang yêu nhau hay không.
Trước đây Khương Thư cũng từng nói với tôi.
Thịnh Ngữ Từ thích tôi.
Thích đến mức hận không thể buộc tôi vào thắt lưng mang theo.
Nhưng tôi luôn cho rằng đó là bộ lọc tình thân.
Khiến Khương Thư cảm thấy tôi có sức hút như vậy.
Bây giờ nghe người ngoài cũng nói như thế.
Tôi tự tin hơn vài phần.
Cho đến khi nhìn thấy cô ấy khóc trong lòng Lý Thịnh Minh.
Anh ta còn lau nước mắt cho cô ấy.
Xong rồi.
Có phải tôi đến muộn rồi không?
Máu trong người như lạnh đi.
Đúng lúc ấy.
Tôi nhận được điện thoại của Khương Thư.
“Cô ấy ở bên người khác rồi. Cô ấy thật sự không cần em nữa.”
Khương Thư im lặng ba giây.
“Hai người bị cái gì vậy? Chị ấy nói anh yêu đương rồi, anh lại nói chị ấy ở bên người khác rồi. Hai người không có miệng à? Em là cái loa truyền tin cho hai người sao?”
“Em không có. Em đang đợi cô ấy.”
“Vậy anh chủ động một chút được không? Đừng ngày nào cũng như người câm trước mặt chị ấy nữa. Em còn sốt ruột thay anh.”
Sau đó Khương Thư nói gì tôi không nghe rõ.
Bởi vì ánh mắt tôi đều đặt trên người cô ấy.
Tôi nghe thấy cô ấy bảo vệ tôi.
Giống hệt như hồi nhỏ.
Nước mắt tôi bất giác trào ra.
Một lần nữa tôi cảm nhận được tiếng vọng của số mệnh.
Bảo vệ cô ấy.
“Làm thế nào để cứu vãn trái tim bạn gái?”
Tuy cô ấy còn chưa ở bên tôi.
Nhưng tôi vẫn mặt dày gõ câu hỏi này.
Sau đó như mở ra cánh cửa đến thế giới mới.
Xem đến mức mặt đỏ bừng.
Mặc kệ.
Cứ đánh cược một lần.
Cô ấy không chạy.
Cô ấy nói cô ấy cũng thích tôi.
Cô ấy còn hôn tôi.
Cảm giác choáng váng như giấc mơ trở thành hiện thực.
Khiến tôi có ảo giác như sắp thành tiên.
Cho đến khi cô ấy đột nhiên hét lên.
Tôi mới nhận ra mình mất mặt đến mức chảy máu mũi.
Nhiều năm sau.
Tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng hôm đó.
Đến khi đứa con thứ hai của chúng tôi sáu tuổi.
Tôi lại kể cho các con nghe một lần nữa.
Đương nhiên đã lược bỏ chuyện tôi mặc gì lúc ấy.
Đứa con cả mười tuổi nói:
“Ba à, xin đừng mang tác phong công việc về nhà. Ba đã kể nửa tiếng rồi. Con với em gái sắp trễ lớp học thêm.”
Ôi.
Thằng nhóc thối này.
Nhưng nhìn đồng hồ thì đúng thật.
Bữa sáng này ăn nhanh quá.
“Đi thôi, ba đưa các con đi.”
Thằng bé nghiêm túc lắc đầu:
“Dì Trần sẽ đưa bọn con đi. Tóc ba dài rồi, râu cũng chưa cạo sạch. Tối nay mẹ về.”
Vừa xử lý xong một vụ án lớn ở viện kiểm sát.
Tôi còn chưa kịp chỉnh trang bản thân.
Sờ cằm mới thấy đúng là hơi lởm chởm.
“Vậy lần sau ba đưa các con đi. Hôm nay để dì Trần đưa nhé.”
Con gái thứ hai lập tức không vui:
“Ba nói dối. Ba lâu lắm rồi không đưa bọn con đi học.”
Tôi thấy áy náy vô cùng.
“Xin lỗi. Tuần sau ba đưa được không?”
“Được rồi, con tha thứ cho ba.”
Con bé rất dứt khoát hôn tôi một cái.
Sau đó tung tăng đi theo anh trai.
Tôi vội vàng lên lầu sửa soạn đơn giản.
Gọi chú Vương lái xe đưa mình đi gặp thợ cắt tóc.
Ngữ Từ từng nói tóc là tài sản chung của vợ chồng.
Nhất định phải để người thợ đó cắt tóc cho tôi.
Khó khăn lắm mới có thời gian rảnh.
Ngữ Từ cũng hiếm hoi mới về nhà một chuyến.
Tôi nhất định phải ở bên cô ấy thật tốt.
“Mệt chết mất.”
Cô ấy đá giày ra.
Ngã phịch xuống sofa.
Đôi tất cô ấy đang mang là đồ đôi do tôi chọn.
Đều là hình chó con nét vẽ đơn giản.
Chỉ vào những lúc như thế này.
Chúng tôi mới có thể gỡ bỏ thân phận bên ngoài.
Nhìn thấy dáng vẻ chân thật nhất của nhau.
Tôi xoa bóp chân cho cô ấy.
“Vậy để tôi hầu hạ em thật tốt.”
Cô ấy cười:
“Em kể anh nghe. Lần này đến Tây Nam em còn gặp Hoàng Mộng Khiết. Cô ấy cũng đang khảo sát thị trường bên đó. Nhà họ Lê đúng là thông minh, giao hết việc kinh doanh cho cô ấy, còn tốt hơn giao cho Lê Thuật. Nhưng điều kiện là cô ấy phải kết hôn với Lê Thuật. Không ngờ cô ấy lại đồng ý. Đúng là vì gia sản mà nhẫn nhục chịu đựng.”
“Nghe nói tháng sau tổ chức hôn lễ rồi. Cô ấy còn mời em tham dự. Anh nói xem, với cái tính nhỏ nhen của Lê Thuật, chắc chắn vẫn còn nhớ chuyện chúng ta đánh anh ta. Chúng ta có đi không?”
Mỗi lần nói chuyện bát quái.
Cô ấy đều sinh động như một tinh linh nhỏ.
Giống hệt cô gái tôi gặp nhiều năm trước.
Đều đáng yêu như vậy.
“Anh lại ngẩn người nữa! Rốt cuộc có nghe em nói không?”
“Nghe rồi.”
Chỉ là tôi không sửa được cái tật hễ nhìn mặt cô ấy là thất thần.
Tôi nói:
“Hôm qua Lý Thịnh Minh đăng vòng bạn bè, định vị cũng ở Tây Nam. Anh ta đang khiêu khích tôi à?”
Cô ấy chậc một tiếng:
“Khương đại kiểm sát trưởng đang thẩm vấn em đấy à? Người ta đi du lịch thôi. Ghé ăn với em một bữa rồi đi rồi.”
“Ăn một bữa.”
Tôi lặng lẽ lặp lại.
Cô ấy đưa tay véo mặt tôi.
“Hôm nay tóc anh cắt đẹp đấy. Quần áo cũng rất có tinh thần. Đẹp trai lắm.”
Dù biết cô ấy đang dỗ dành mình.
Nhưng tôi vẫn không nhịn được nhìn vào gương.
Quả thật khá đẹp.
Không uổng công tôi chuẩn bị cả buổi chiều.
Nhưng cô ấy lại nói:
“Tuy vậy, em vẫn thích bộ quần áo lần trước anh mặc hơn.”
Nhìn nụ cười trên mặt cô ấy.
Tôi lập tức biết cô ấy đang nói đến bộ nào.
Xem ra cô ấy cũng giống tôi.
Vẫn nhớ rõ mọi chuyện của ngày hôm đó.
“Lại đây.”
Tôi quay đầu đi thẳng về phòng ngủ.
Cô ấy lập tức đi theo.
Đầy vẻ mong chờ.
Cửa vừa đóng lại.
Cô ấy đã phản ứng kịp.
“Khương Thức! Anh lại lừa em!”
(Hết toàn văn)
Chaporia
Bình Luận (0)