Ta dẫn theo Xuân Nha đến Giác Nghiệp tự dâng hương lễ Phật.
Cầu xin thần Phật phù hộ.
Để đời này sau khi sống lại, ta có thể đạt được tâm nguyện.
Để những kẻ từng hại Thẩm gia phải dùng máu trả nợ máu.
Quỳ trên tấm bồ đoàn mềm mại.
Ta lẩm nhẩm cầu nguyện.
Ống thẻ lắc lư.
Một quẻ thượng thượng ký rơi xuống.
Xuân Nha mỉm cười nhặt lên đưa cho ta.
“Phu nhân cầu gì cũng nhất định sẽ thành hiện thực.”
Ta mỉm cười đứng dậy.
Vì Túc Vương mà quyên một ngọn đèn trường minh.
Ngọn đèn trường minh chạm khắc hoa văn hoa sen chậm rãi được thắp sáng.
Ngọn lửa màu xanh biếc nhảy nhót bên trong.
Xuân Nha ghé lại gần nhìn, miệng không ngừng tấm tắc.
“Phu nhân, ngọn lửa trong đèn thật đẹp. Đỏ hồng như một hạt đậu nhỏ, vậy mà thế nào cũng không tắt.”
Nỗi kinh hãi trong nháy mắt nuốt chửng toàn bộ lý trí của ta.
Sau lưng lập tức thấm ra một tầng mồ hôi lạnh.
Tất cả sự bình tĩnh và tự chủ kể từ khi sống lại.
Trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn sụp đổ.
Ngay cả tượng Bồ Tát vốn trang nghiêm, từ bi.
Cũng bỗng trở nên dữ tợn đáng sợ.
Ta nắm chặt lấy tay Xuân Nha.
Giọng nói run rẩy:
“Ngươi nói xem… ngọn lửa ấy có màu gì?”
09
Xuân Nha cẩn thận nhìn ngọn đèn trường minh một lượt.
“Phu nhân, ngọn lửa này là màu cam mà.”
Tay ta run dữ dội hơn.
Gần như không thể cầm vững ngọn đèn trường minh.
Trong giấc mộng Hoàng Lương của kiếp trước.
Ta cũng từng nghi ngờ vì sao bản thân lại không cảm nhận được đau đớn.
Nhưng ngay cả chuyện sống lại hoang đường như vậy còn có thể xảy ra.
Thì việc không cảm thấy đau.
Cũng chẳng phải chuyện quá mức khó tin.
Mãi đến khi giấc mộng Hoàng Lương tan biến.
Ta mới biết.
Sở dĩ ta không cảm thấy đau.
Là bởi việc dệt nên giấc mộng Hoàng Lương tiêu hao quá nhiều tuổi thọ và tinh lực.
Dù lão đạo kia có cố gắng tạo ra một giấc mộng đẹp đến đâu.
Thì trăm kín vẫn có một sơ hở.
Rốt cuộc vẫn tồn tại vô số lỗ hổng.
Xuân Nha lo lắng hỏi:
“Phu nhân, người làm sao vậy?”
Ta khô khốc nuốt xuống một ngụm nước bọt.
Nâng ngọn đèn trường minh lên.
Vừa định nói điều gì đó.
Thì đột nhiên phát hiện.
Ngọn lửa bên trong đèn trường minh đã biến thành màu cam.
Không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Tựa như sắc xanh nhàn nhạt lúc trước chỉ là ảo giác của riêng ta.
Ta đưa ngọn đèn lên trước mắt.
Là màu cam.
Nhỏ bằng hạt đậu.
Ta bước ra khỏi Giác Nghiệp tự.
Ánh mặt trời chiếu xuống người.
Ấm áp vô cùng.
Một cành hoa.
Một ngọn cỏ.
Một thân cây.
Một chiếc lá.
Tất cả đều chân thực đến khó tin.
Sao có thể là một giấc mộng giả tạo được?
Xuân Nha dịu giọng an ủi:
“Phu nhân vừa rồi chắc là nhìn nhầm thôi. Ánh nắng chiếu vào đại điện, nhất thời hoa mắt nhìn sai màu sắc ngọn lửa trong đèn trường minh cũng là chuyện thường.”
Ta hết lần này đến lần khác xác nhận màu sắc của ngọn lửa.
Màu cam.
Không sai.
Ánh chiều tà nhuộm đỏ chân trời.
Kim quang phủ kín đại điện.
Có lẽ…
Ta thật sự đã nhìn nhầm rồi.
10
Ngày Túc Vương hồi kinh.
Bách tính đứng kín hai bên đường nghênh đón.
Nhờ công lao trị thủy.
Hắn nhận được sự ủng hộ của rất nhiều đại thần trong triều.
Vô số triều thần vốn âm thầm quan sát tình hình cũng lần lượt đổi phe.
Dạo gần đây, Lý Cảnh Hành càng lúc càng nóng nảy.
Sau khi cưới được bạch nguyệt quang mà hắn ngày đêm mong nhớ.
Hắn lại bỏ mặc nàng ta sang một bên, không còn tâm tư quan tâm.
Âm thầm qua lại khắp nơi, tạo thế trong triều.
Nhất quyết phải ép Túc Vương xuống một bậc.
Những ngày như vậy kéo dài mãi.
Cho đến khi bệ hạ lâm bệnh nặng.
Kiếp trước, ta nhớ rất rõ.
Cơn bệnh này của bệ hạ đến vô cùng hung hiểm.
Đám thái y đều bó tay không có cách chữa trị.
Chưa đầy ba tháng.
Người đã băng hà.
Ngôi vị Hoàng đế đương nhiên được truyền lại cho Thái tử Lý Cảnh Hành.
Nhưng lần này.
Bệ hạ vừa ngã bệnh chưa đầy một tháng.
Trong cung đã truyền ra tin tức.
Người đã sửa lại chiếu thư.
Đợi sau khi băng hà.
Di chiếu sẽ được công bố với thiên hạ.
Ngôi vị Hoàng đế truyền cho Túc Vương.
Tin tức ấy càng truyền càng rộng.
Ngay cả Tào Quý phi trong cung cũng ăn ngủ không yên.
Ngày nào bà ta cũng xách hộp đựng thức ăn muốn đến thăm bệ hạ đang bệnh nặng.
Nhưng đều bị Hoàng hậu nương nương ngăn lại ngoài điện.
Không dò la được bất kỳ tin tức nào.
Người ta chỉ càng dễ tự loạn trận cước.
Đến tháng thứ ba sau khi bệ hạ lâm bệnh.
Lý Cảnh Hành cuối cùng không thể chờ đợi thêm được nữa.
Hắn dẫn binh xông thẳng vào hoàng cung.
Cung nữ kinh hoảng thét chói tai.
Khắp nơi hỗn loạn.
Cấm quân nhanh chóng chiếm giữ toàn bộ các cửa cung.
Trường kiếm trong tay đã tuốt khỏi vỏ.
Không cho bất kỳ ai rời đi.
Lý Cảnh Hành cưỡi trên lưng tuấn mã cao lớn.
Chaporia
Bình Luận (0)