Mà bàn tay của ta.
Đang vững vàng giữ lấy chuôi chủy thủ.
Lý Cảnh Hành trợn to hai mắt.
Hai chữ “cưới nàng” còn chưa kịp nói hết.
Cơn đau dữ dội đã hoàn toàn nhấn chìm hắn.
Thì ra.
Ngắm nhìn biểu cảm đau đớn trên gương mặt kẻ mình căm hận.
Lại là một chuyện khiến người ta sung sướng đến vậy.
Năm đó khi Lý Cảnh Hành đâm lưỡi dao vào ngực ta.
Có phải hắn cũng mang tâm trạng như ta lúc này?
Vui sướng.
Khoái trá.
Được như ý nguyện.
Chủy thủ được rút ra.
Lý Cảnh Hành ngã vật xuống đất.
Khó nhọc thốt ra một câu:
“Vì… vì sao?”
Ta ngồi xổm xuống.
Bình thản nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Bởi vì hận.”
“Ngươi cưới ta.”
“Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên ngươi làm chính là diệt sạch Thẩm gia.”
“Cho nên…”
“Ta không chờ nổi nữa.”
“Ta muốn giết ngươi.”
Trong giấc mộng Hoàng Lương kia.
Ta đã không giết Lý Cảnh Hành.
Mà giam cầm hắn cả đời.
Để hắn và Lâm Thư Nguyệt trở thành một đôi oán ngẫu.
Cả đời không thể bước ra khỏi tiểu viện chật hẹp ấy.
Dằn vặt nhau suốt một đời.
Nhưng lần sống lại này.
Ta không muốn chờ nữa.
Ta muốn báo thù.
Ta muốn hắn dùng mạng mình.
Đền mạng cho người của Thẩm gia.
14
Ngày ta được sắc phong Hoàng hậu.
Là hai tháng sau khi Túc Vương đăng cơ.
Khắp thiên hạ tưng bừng chúc mừng.
Ta khoác phượng bào.
Dưới ánh nhìn của bá quan văn võ, cùng bệ hạ sóng vai bước lên đài cao.
Rồi xoay người.
Tiếp nhận vạn dân triều bái.
Cơn gió thu hiu quạnh không thể dập tắt sự sôi trào trong lòng ta.
Đây là lần thứ ba ta được lập làm Hoàng hậu.
Lý Cảnh Hành đã chết.
Thi thể bị ném vào bãi tha ma, để mặc chó hoang tranh nhau cắn xé.
Thẩm gia đang ở thời điểm huy hoàng nhất.
Phụ thân ta đứng dưới bậc thềm điện.
Ngẩng đầu nhìn ta.
Trong mắt tràn ngập tự hào và kiêu hãnh.
Mẫu thân khoác cáo mệnh phục.
Là người đứng đầu giới quý phụ trong kinh thành.
Hưởng trọn những ánh mắt hâm mộ từ khắp nơi.
Ta nghĩ.
Đời này.
Cuối cùng ta cũng bù đắp được mọi tiếc nuối.
Đêm đó.
Ta dọn vào ở trong Khôn Ninh cung.
Tựa bên án thư, mở danh sách những nữ tử chưa xuất giá trong kinh thành ra xem.
Giữa ta và Túc Vương vốn không có bao nhiêu tình cảm.
Hắn đã cho ta quyền lực lớn nhất cùng sự tôn trọng lớn nhất.
Vậy thì ta cũng nên làm một vị hiền hậu.
Sớm chọn thêm vài muội muội vừa ý nhập cung, giúp hắn làm đầy hậu đình.
Theo quy củ trong cung.
Đêm nay bệ hạ sẽ nghỉ lại Khôn Ninh cung.
Sau khi xem hết chân dung của những nữ tử phù hợp trong kinh thành.
Ta khẽ day đôi mắt đang mỏi nhừ.
Đèn đuốc trong Khôn Ninh cung sáng suốt đêm.
Có lẽ vì biết tối nay bệ hạ sẽ đến.
Nên phần lớn đều là long phượng hỷ chúc.
Khắp cung cũng được trang hoàng đỏ rực.
Nhìn chẳng khác gì ngày đại hôn.
Ta ngẩng đôi mắt mỏi mệt lên.
Vô tình nhìn về phía những ngọn nến đang cháy chậm rãi.
Xuân Nha từng nói với ta.
Những ngọn nến này đều đã được đại sư ở Giác Nghiệp tự khai quang.
Chỉ một cái liếc mắt.
Ta kinh hãi hét lên thất thanh.
Chén trà bên tay bị quét xuống đất.
Vỡ tung thành từng mảnh.
Chỉ vì…
Ngọn lửa ấy.
Là màu xanh lục.
15
Nghe thấy động tĩnh.
Xuân Nha lập tức xông vào nội điện.
Bây giờ nàng ấy đã là chưởng sự cô cô của Khôn Ninh cung.
Mái tóc được búi cao ngay ngắn.
Trên gương mặt cũng nhiều thêm vài phần uy nghiêm và sáng suốt.
Nàng vừa sai cung nữ thu dọn mảnh vỡ.
Vừa dịu giọng trấn an ta:
“Nương nương, bệ hạ từ trước đến nay luôn kính trọng người. Chuyện tuyển tú làm đầy hậu cung có thể từ từ tính tiếp, nương nương thực sự không cần phải nóng vội như vậy.”
Xuân Nha cho rằng.
Ta nhìn chân dung những nữ tử trẻ tuổi nên nổi cơn ghen.
Toàn thân ta không ngừng run rẩy.
Hai mắt vừa chua vừa căng tức.
Đến cả chớp mắt cũng không dám.
Lần này.
Ta nhìn thấy rất rõ.
Những ngọn lửa ấy.
Thật sự là màu xanh lục.
Giống hệt những đốm quỷ hỏa lập lòe nơi bãi tha ma.
Đang kể lại những oan khuất không nơi giãi bày của Thẩm phủ.
Ta run rẩy đưa tay chỉ về phía ngọn nến.
“Xuân Nha, những ngọn lửa kia… có màu gì?”
Xuân Nha khó hiểu:
“Lửa nến đương nhiên là màu cam rồi. Nương nương hôm nay rốt cuộc là làm sao vậy?”
Ta mê mang.
Ta không cam lòng.
Rồi lại bỗng nhiên hiểu ra.
Đột nhiên bật cười lớn.
Thì ra tất cả vẫn chỉ là một giấc mộng.
Là giấc mộng Hoàng Lương mà Lý Cảnh Hành sai lão đạo kia dệt nên để hóa giải oán khí của ta.
Số lượng nến trong điện thực sự quá nhiều.
Nhiều đến mức dù ta có chớp mắt bao nhiêu lần.
Ngọn lửa vẫn là màu xanh lục.
Màu xanh nhàn nhạt.
Theo từng làn gió trong điện mà lay động.
Lúc sáng lúc tối.
Mộng mãi mãi vẫn là mộng.
Bên trong nó.
Luôn tồn tại những thứ hoàn toàn không thuộc về hiện thực.
Chaporia
Bình Luận (0)