Chờ Ly Hôn/Chương 14C. 14
20px

Cũng hoảng sợ trốn sau lưng Hứa Tiệp dư.

Chỉ ló ra một cái đầu nhỏ.

“Mẫu hậu bay trên trời.”

“Tóc rối tung.”

“Mắt đỏ đỏ.”

Đó chính là bộ dạng của một lệ quỷ.

Hứa Tiệp dư hoảng hốt quỳ xuống đất.

Liên tục dập đầu thỉnh tội.

Mà ta.

Lại giống như bị ai đó rút sạch toàn bộ sức lực.

Loạng choạng trở về Khôn Ninh cung.

Đây là một giấc mộng.

Ta vẫn đang sống trong giấc mộng ấy.

Giấc mộng đẹp này.

Suýt chút nữa đã lừa được ta.

Ta nghĩ.

Sở dĩ những hài tử ấy nhìn thấy bộ dạng chết thảm của ta.

Là bởi tuổi thọ của lão đạo đã chẳng còn bao nhiêu.

Mà ta lại là biến số duy nhất trong mộng.

Ta đã chọn vô số tú nữ nhập cung cho Chử Thừa Ngạn.

Khiến ngày càng nhiều hài tử được sinh ra.

Lão đạo thực sự không còn đủ sức.

Để tiếp tục duy trì giấc mộng khổng lồ này nữa.

Cũng không thể che giấu đôi mắt trong trẻo của những đứa trẻ.

Ta ngồi ngay ngắn trong Khôn Ninh cung.

Cho lui toàn bộ cung nữ và nội giám.

Lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời bên ngoài từ sáng chuyển sang tối.

Rồi từ từ hiện lên ánh trắng của bình minh.

Phía sau chính điện Khôn Ninh cung.

Có một hồ nước.

Đầu xuân vừa ấm lại vừa lạnh.

Nước hồ rét buốt thấu xương.

Ta lần nữa lấy bảo sách và kim ấn của Hoàng hậu ra.

Đặt ngay ngắn trên bàn.

Mặc chỉnh tề phượng bào nặng nề.

Đứng bên hồ nước không một bóng người.

Không hề do dự.

Nhảy xuống.

Nước hồ xanh biếc lập tức tràn vào phổi.

Ta cảm thấy hô hấp vô cùng khó khăn.

Ngay trước khi ý thức hoàn toàn tan biến.

Tiếng chuông Tam Thanh và tiếng hồng chung lại vang lên.

Tiếng tụng kinh siêu độ của vô số đạo sĩ truyền đến.

Xen lẫn trong đó.

Là một giọng nói mà ta hận đến tận xương tủy.

“Đạo trưởng!”

“Vì sao hết lần này đến lần khác, những giấc mộng đẹp đều không thể lừa được nàng?”

“Trẫm đã bị nàng giày vò hơn một tháng rồi!”

“Nếu không sớm trấn áp nàng.”

“Lệ quỷ sẽ hoàn toàn thành hình.”

“Đến lúc đó…”

“Nàng thật sự sẽ lấy mạng trẫm!”

28

Ta đột ngột mở mắt.

Toàn thân hoàn toàn không thể cử động.

Hồn phách của ta dường như bị giam cầm trong một trận pháp khổng lồ.

Trên trận pháp.

Dán kín những lá bùa dày đặc.

Đó là Trấn Hồn phù.

Ta ngẩng đầu nhìn về phía lão đạo.

So với lần gặp trước.

Ông ta càng thêm già nua.

Già đến mức gần như không thể đứng thẳng lưng.

Tóc và râu đều đã bạc trắng.

Trông như người đã sống hơn trăm tuổi.

Lý Cảnh Hành hoảng sợ nhìn đôi mắt đỏ như máu của ta.

Không nhịn được mà lùi về phía sau lão đạo.

Run rẩy chỉ vào ta:

“Biện pháp gì cũng đã dùng rồi.”

“Hoàn toàn vô dụng với nàng ta.”

“Trẫm mặc kệ ngươi dùng cách gì.”

“Hôm nay nhất định phải tiêu diệt con lệ quỷ này!”

“Nếu không…”

“Trẫm sẽ tru di cửu tộc của ngươi!”

Ta cười dữ tợn.

Tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể phá tan trận pháp.

Đến lấy mạng Lý Cảnh Hành.

Chuông Tam Thanh vang lên càng lúc càng gấp gáp.

Vô số đạo sĩ miệng lẩm bẩm chú ngữ.

Âm thanh khiến người ta tâm phiền ý loạn.

Đầu ta đau như muốn nứt ra.

Bị nhốt trong trận pháp.

Những lá bùa lay động dữ dội.

Một vài lá đã bị gió cuốn xuống.

Hóa thành tro bụi.

Bọn họ đang niệm.

Là Phong Đô Tróc Hồn chú dùng để trấn áp oan hồn.

Lý Cảnh Hành thật sự sợ ta đến cực điểm.

Cho nên lựa chọn trấn áp.

Mà không phải siêu độ.

Chú pháp liên tục quấy nhiễu.

Khiến thần trí của ta ngày càng trở nên hỗn loạn.

Ta gào thét dữ dội trong trận pháp.

Tiếng kêu bi thương vang vọng khắp nơi.

Nhưng vẫn cố chấp.

Hết lần này đến lần khác nhớ lại cảnh tượng Thẩm gia bị diệt môn.

Trong giấc mộng Hoàng Lương.

Ánh mắt phụ thân và mẫu thân nhìn ta mãi mãi dịu dàng và yêu thương.

Nhưng trong hiện thực.

Người sẽ không bao giờ nhìn ta như thế nữa.

Nếu không phải ta khiến Lý Cảnh Hành ngày đêm bất an.

E rằng hắn đã sớm quên mất Thẩm gia chết thảm rồi.

Đôi tay của ta.

Đang dần ngưng tụ thành thực thể hơn trước.

Chỉ cần mạnh thêm một chút nữa.

Có lẽ thật sự sẽ lấy được mạng hắn.

Trận pháp bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Mọi người đồng loạt kinh hãi hét lớn:

“Không ổn rồi!”

“Trận pháp không giữ được lệ quỷ nữa!”

“Nàng ta đã hoàn toàn thành hình rồi!”

Ta cười thảm.

Đưa tay về phía Lý Cảnh Hành.

Một luồng ánh sáng chậm rãi bao phủ lấy thân thể ta.

Lẽ nào…

Lại là một giấc mộng đẹp nữa sao?

Ngay trước khi ánh sáng hoàn toàn nuốt chửng ta.

Ta nhìn thấy trên gương mặt lão đạo đã gần cạn tuổi thọ.

Hiện lên vẻ sợ hãi lớn nhất từ trước đến nay.

Đôi mắt ông ta đảo liên tục.

Giọng nói run rẩy.

Lắp bắp không thành câu:

“Bệ hạ…”

“Lão phu sẽ lại dệt cho nàng một giấc mộng.”

“Lần này nhất định có thể lừa được nàng.”

Thật kỳ lạ.

Những lần trước.

Lão đạo luôn sợ ta biết mình đang sống trong mộng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...