Chờ Ly Hôn/Chương 17C. 17
20px

Chẳng mấy chốc đã rơi vào hỗn chiến.

Giữa một mảnh hỗn loạn ấy.

Không ai nhìn thấy.

Ta giơ cao chủy thủ.

Hung hăng đâm thẳng vào tim Lý Cảnh Hành.

Hắn thậm chí còn chưa kịp kêu một tiếng.

Chỉ mở to hai mắt.

Nuốt xuống hơi thở cuối cùng.

Một kẻ cao cao tại thượng như vậy.

Suy cho cùng.

Cũng chỉ là một phàm nhân có máu có thịt.

Một nhát dao.

Là đủ mất mạng.

Khi người của Kinh Triệu Doãn dẫn binh chạy tới chân núi.

Mấy tên thị vệ đã không còn ai sống sót.

Xuân Nha thấy vậy.

Lập tức kín đáo ra hiệu cho đám nạn dân.

Tất cả nhanh chóng rút lui.

Xuân Nha lấy chủy thủ từ trong tay áo ra.

Trước tiên hung hăng rạch một nhát lên đùi mình.

Sau đó lại tạo một vết thương nông trên cánh tay ta.

Rồi bôi máu loạn xạ lên người.

Đến lúc ấy.

Nàng mới chống đỡ thân thể đầy máu.

Loạng choạng đứng dậy.

Lớn tiếng gọi Kinh Triệu Doãn:

“Đại nhân!”

“Có sơn tặc xuất hiện!”

“Mau cứu tiểu thư nhà ta và Thái tử điện hạ!”

32

Tin đương triều Thái tử bị sơn tặc sát hại.

Làm chấn động toàn bộ triều đình.

Bệ hạ đau lòng đến tột cùng.

Tào Quý phi chỉ trong một đêm tóc bạc trắng.

Bao nhiêu năm tâm huyết.

Đều tan thành bọt nước.

Bà ta khóc ngất đi mấy lần.

Người của Đại Lý tự điều tra nhiều lần.

Cuối cùng chỉ có thể kết luận.

Nạn dân lưu lạc tới gần kinh thành.

Vì tiền tài mà sát hại đương triều Thái tử.

Về phần vì sao ta và Thái tử lại xuất hiện ở nơi đó.

Ta ôm lấy vết thương còn chưa lành.

Quỳ xuống trước mặt Hoàng hậu nương nương.

Khóc đến tình chân ý thiết:

“Thái tử điện hạ hẹn thần nữ gặp mặt ở Tây Sơn.”

“Người vừa mới giải thích rõ hiểu lầm giữa mình và Lâm gia nữ.”

“Còn muốn cầu bệ hạ ban hôn cho thần nữ và điện hạ.”

“Ai ngờ… ai ngờ…”

“Nương nương…”

“Là thần nữ hại chết điện hạ.”

“Thần nữ nhất định phải đi theo người.”

Nói xong.

Ta làm bộ lao đầu vào cột.

Mấy vị ma ma vội vàng giữ ta lại.

Hoàng hậu nương nương đích thân bước tới đỡ ta dậy.

“Thẩm tiểu thư đang nói gì vậy?”

“Rõ ràng là Lâm gia nữ không biết giữ bổn phận, quyến rũ Thái tử điện hạ trước.”

“Sau đó lại gặp phải đám sơn tặc tâm địa độc ác.”

“Làm sao có thể trách lên đầu Thẩm tiểu thư được?”

“Thái tử điện hạ và Thẩm tiểu thư là thanh mai trúc mã hơn mười năm.”

“Người làm sao nỡ để ngươi đi theo mình chứ?”

Khi nói những lời này.

Khóe môi Hoàng hậu nương nương gần như không thể giấu nổi ý cười.

Lý Cảnh Hành đã chết.

Vậy thì.

Hoàng vị sẽ rơi vào tay nhi tử của bà ta là Lý Nghiễn Chiêu.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi.

Đã có không ít đại thần trong triều ngả về phía Túc Vương.

Dù sao.

Người chết cũng không thể nổi lên sóng gió nữa.

Khi ta rời khỏi Khôn Ninh cung của Hoàng hậu nương nương.

Triêu Dương công chúa đã chờ sẵn ở phía xa.

Nàng cho lui toàn bộ người hầu.

Hít sâu một hơi.

“Thì ra…”

“Muốn làm một việc.”

“Lại đơn giản đến vậy.”

“Trước đây là bổn cung quá bó tay bó chân rồi.”

Ta nhìn nàng.

Khẽ gật đầu động viên.

“Công chúa điện hạ đừng nóng vội.”

“Vở kịch hay…”

“Mới chỉ bắt đầu thôi.”

33

Có người vui.

Cũng có người buồn.

Tào gia hoàn toàn mất đi hy vọng.

Ngược lại.

Túc Vương vui vẻ gửi thiếp mời cho ta.

Mời ta tới Túc Vương phủ một chuyến.

Ta quen đường quen lối bước vào hoa sảnh của Túc Vương phủ.

Túc Vương cười đến mức không nhìn thấy mắt.

Thái độ ôn hòa.

Đối xử với ta vô cùng khách khí.

“Thẩm cô nương tài danh vang khắp kinh thành.”

“Nếu cô nương nguyện ý gả cho bổn vương.”

“Ngày sau khi bổn vương đăng cơ.”

“Nhất định sẽ lập cô nương làm Hoàng hậu.”

Ta đã từng làm Hoàng hậu của hắn một lần rồi.

Không muốn làm lần thứ hai nữa.

Ta chỉ e thẹn cúi đầu.

“Vương gia nói đùa rồi.”

“Thần nữ chỉ là liễu yếu đào tơ.”

“Được Vương gia ưu ái đã là phúc phận của thần nữ.”

“Nghe nói Túc Vương phủ cất giữ tranh của Liễu lão tiên sinh.”

“Không biết Vương gia có thể cho thần nữ chiêm ngưỡng hay không?”

Túc Vương vui vẻ đồng ý.

Dẫn ta tới thư phòng.

Bức họa của Liễu lão được lấy ra.

Cuộn tranh chậm rãi mở trước mặt ta.

Khi toàn bộ bức tranh hiện ra.

Túc Vương mỉm cười nói:

“Nếu Thẩm cô nương thích.”

“Bức họa này bổn vương sẽ…”

Đồng tử hắn đột nhiên mở lớn.

Không dám tin cúi đầu nhìn ngực mình.

Nơi đó.

Đã cắm một thanh chủy thủ.

Đâm thẳng vào tim.

Mà thanh chủy thủ ấy.

Lại xuyên qua từ phía dưới bức tranh.

Có giấy tranh che khuất.

Không một giọt máu nào bắn lên người ta.

Môi Túc Vương run rẩy.

Gần như không nói nổi lời nào.

Sau đó.

Hắn ầm ầm ngã xuống đất.

Tiếng động lớn khiến quản gia bên ngoài vội vàng chạy vào.

Ta đúng lúc hoảng sợ hét lên:

“Có thích khách!”

“Thích khách đã giết Túc Vương!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...