Chưa Từng Thật Lòng/Chương 13C. 13
20px

Còn Hà Sậu.

Anh ta vẫn đang trong kỳ sát hạch dài hạn do tôi đặt ra.

Tôi không nói tha thứ.

Anh ta cũng không hỏi.

Mỗi cuối tuần, anh ta đến nhà bố mẹ tôi ăn cơm.

Lúc đầu bố tôi không cho anh ta vào.

Anh ta liền đứng ngoài cửa xách đồ ăn suốt nửa tiếng.

Cuối cùng mẹ tôi sợ đồ ăn nguội, mới bảo:

“Cho nó vào đi, đứng đó như chó bị bỏ rơi, hàng xóm lại tưởng nhà mình ngược đãi bác sĩ.”

Hà Sậu nghe vậy cũng không giận.

Vào nhà liền xắn tay áo rửa rau, lau bàn, rửa bát.

Một bác sĩ ngoại tim mạch, lần đầu tiên thái cà rốt thái ra hình thang, bị bố tôi chê:

“Dao mổ giỏi mà dao bếp tệ vậy?”

Hà Sậu nghiêm túc đáp:

“Con sẽ luyện.”

Bố tôi hừ một tiếng.

“Luyện đi. Sau này con gái tôi muốn ăn canh, đừng để nó phải tự nấu.”

“Vâng.”

Tôi ngồi trên sofa nhìn hai người họ, khóe môi không nhịn được cong lên.

Mẹ tôi ngồi bên cạnh, nhỏ giọng nói:

“Cười rồi kìa.”

Tôi lập tức thu lại nụ cười.

“Mẹ nhìn nhầm.”

Mẹ tôi cười không nói.

Tối đó, sau khi ăn cơm xong, Hà Sậu đưa tôi xuống lầu đi dạo.

Tôi vốn không muốn, nhưng bác sĩ bảo phụ nữ mang th/ai nên vận động nhẹ, mẹ tôi liền đẩy tôi ra cửa.

Dưới tiểu khu có rất nhiều người đi bộ.

Đèn đường vàng ấm.

Gió mùa hè thổi qua, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng.

Hà Sậu đi bên cạnh tôi, tay luôn giữ khoảng cách rất gần nhưng không chạm vào.

Như sợ tôi ngã.

Cũng như sợ tôi ghét.

Đi được một đoạn, tôi bỗng hỏi:

“Anh có hối hận không?”

Anh nhìn tôi.

“Hối hận chuyện gì?”

“Hối hận vì đứng về phía tôi. Vì làm căng với mẹ anh, với em gái anh, với nhà họ Hà.”

Hà Sậu dừng bước.

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Anh hối hận.”

Tim tôi khẽ trầm xuống.

Nhưng anh nói tiếp:

“Anh hối hận vì quá muộn.”

Tôi ngẩng đầu.

Hà Sậu nhìn hàng cây trước mặt, giọng rất thấp:

“Trước kia anh luôn nghĩ, chỉ cần anh kiếm tiền, chỉ cần anh giữ mình trong sạch, không làm chuyện có lỗi với em, anh đã là một người chồng đạt chuẩn.”

“Nhưng thật ra anh sai rồi.”

“Anh giao em cho mẹ anh, giao tiền cho mẹ anh, giao cả cuộc hôn nhân của chúng ta cho cái gọi là ‘người nhà’. Sau đó anh dùng một chữ bận để trốn tránh tất cả.

Anh cười tự giễu.

“Anh cứu được tim của người khác, nhưng lại không nghe thấy tim em đang đau.”

Tôi không nói gì.

Hà Sậu quay sang nhìn tôi.

“Lâm Tình, anh không yêu cầu em quên chuyện đó.”

“Em cứ nhớ.”

“Anh cũng sẽ nhớ.”

“Chúng ta không cần xóa sạch vết sẹo này. Anh chỉ hy vọng sau này, mỗi khi em nhìn thấy nó, em biết người làm em đau đã trả giá, và người từng bỏ mặc em đang dùng cả đời để bù đắp.”

Gió thổi qua tóc tôi.

Tôi bỗng thấy mắt hơi cay.

“Cả đời dài lắm.”

“Ừ.”

Anh nói.

“Cho nên anh không vội. Anh theo kịp.”

Đêm đó, khi về nhà, tôi lần đầu tiên chủ động gửi cho anh một tin nhắn.

“Ngày mai tôi muốn ăn cháo bí đỏ.”

Hà Sậu trả lời gần như ngay lập tức:

“Được. Ít đường hay nhiều đường?”

Tôi nhìn màn hình.

Một lúc sau trả lời:

“Ít đường.”

Anh đáp:

“Nhớ rồi.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng tôi biết, lần này anh thật sự sẽ nhớ.

Ngày tôi sinh, trời mưa rất lớn.

Cơn đau đến bất ngờ vào nửa đêm.

Mẹ tôi hoảng loạn gọi xe.

Nhưng xe còn chưa tới, Hà Sậu đã xuất hiện dưới lầu.

Sau này tôi mới biết, từ tháng thứ tám trở đi, mỗi đêm anh đều đỗ xe gần tiểu khu nhà bố mẹ tôi.

Không vào quấy rầy.

Chỉ sợ tôi cần anh mà anh đến muộn.

Lúc tôi được đẩy vào phòng sinh, Hà Sậu nắm tay tôi.

Tay anh lạnh hơn cả tay tôi.

Tôi đau đến mức muốn mắng người, liền mắng anh.

“Hà Sậu, đều tại anh!”

Anh lập tức gật đầu.

“Tại anh.”

“Tôi đau chết mất!”

“Anh biết, em cắn anh đi.”

Tôi thật sự cắn lên mu bàn tay anh.

Rất mạnh.

Anh không kêu một tiếng.

Chỉ cúi đầu hôn lên trán tôi, giọng run rẩy:

“Lâm Tình, em vất vả rồi.”

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên nhớ tới ngày ở phòng khám.

Khi ấy, tôi ngồi đối diện anh, tuyệt vọng đến mức muốn kết thúc tất cả.

Còn bây giờ, anh đứng bên cạnh tôi, tay bị tôi cắn đến chảy máu, vẫn không buông.

Cuộc đời đúng là kỳ lạ.

Có người đẩy ta xuống vực.

Cũng có người sau khi tỉnh ngộ, tự chặt đứt tất cả dây leo mục nát, rồi dùng tay không kéo ta lên.

Đứa bé ra đời lúc bình minh.

Là một bé gái.

Rất nhỏ.

Nhưng khóc rất vang.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...