Chưa Từng Thật Lòng/Chương 15C. 15
20px

Còn Hà Sậu, anh mất đi sự kiêu ngạo và ngu hiếu trước kia, mất đi quyền được tôi tin tưởng vô điều kiện.

Nhưng anh đang học cách kiếm lại.

Từng ngày một.

Còn tôi.

Tôi không mất gì cả.

Tôi lấy lại tiền.

Lấy lại công bằng.

Lấy lại bố mẹ.

Lấy lại con gái.

Và quan trọng nhất, lấy lại chính mình.

Một năm sau, vào sinh nhật đầu tiên của con gái, Hà Sậu cầu hôn tôi lần nữa.

Không phải trong nhà hàng sang trọng.

Không có hoa hồng phủ kín sàn.

Chỉ là sau bữa tối ở nhà bố mẹ tôi, khi con gái đang bò trên thảm chơi quả bóng nhỏ, anh đột nhiên quỳ một gối xuống trước mặt tôi.

Trong tay anh là chiếc nhẫn cưới cũ.

Chiếc nhẫn tôi từng tháo ra, ném vào ngăn kéo, không muốn nhìn thêm một lần nào nữa.

Bây giờ nó đã được đánh bóng lại.

Nhưng vết xước nhỏ bên trong vẫn còn.

Giống như cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Không còn hoàn hảo.

Nhưng thật.

Hà Sậu nhìn tôi.

“Lâm Tình, anh không dám xin em quên chuyện cũ.”

“Anh chỉ xin em cho anh một tư cách.”

“Một tư cách tiếp tục làm chồng em, làm bố của con, làm người đứng sau em khi em mệt, đứng trước em khi có người muốn làm tổn thương em.”

Anh dừng lại, giọng hơi run:

“Lần này, không phải vì mẹ anh, không phải vì nhà họ Hà, không phải vì bất kỳ ai.”

“Chỉ vì anh yêu em.”

“Và vì anh cuối cùng cũng học được, yêu không phải là nghĩ trong lòng.”

“Yêu là phải để em nhìn thấy, nghe thấy, chạm được, tin được.”

Căn phòng rất yên tĩnh.

Bố tôi khoanh tay đứng bên cạnh, mặt vẫn nghiêm nhưng khóe mắt hơi đỏ.

Mẹ tôi bế cháu, quay mặt đi lau nước mắt.

Con gái nhỏ không hiểu chuyện gì, bò tới túm lấy ống quần Hà Sậu, bi bô gọi:

“Ba…”

Một tiếng ấy khiến Hà Sậu suýt nữa rơi nước mắt tại chỗ.

Tôi nhìn anh.

Nhìn rất lâu.

Rồi tôi đưa tay ra.

Không phải tay trái.

Mà là tay phải.

Tôi cầm lấy chiếc nhẫn trong tay anh, tự mình đeo vào ngón áp út.

Hà Sậu ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên như một người được phán sống.

Tôi nói:

“Hà Sậu, đây là lần cuối cùng.”

Anh gật đầu, giọng nghẹn lại:

“Anh biết.”

“Nếu còn có lần sau…”

“Sẽ không có lần sau.”

Tôi nhìn anh.

Anh nhìn tôi.

“Tuyệt đối không có.”

Tôi cúi xuống bế con gái lên.

Con bé cười khanh khách, vươn tay chạm vào chiếc nhẫn trên tay tôi.

Ánh sáng đèn trần rơi xuống, chiếc nhẫn lóe lên một tia sáng rất nhỏ.

Tôi bỗng nhớ tới ngày hôm đó.

Lấy số, xếp hàng, gọi số.

Tôi bước vào phòng khám với một trái tim đã chết lặng.

Tưởng rằng mình sẽ mất đi tất cả.

Nhưng hóa ra, đó không phải điểm kết thúc.

Đó là khoảnh khắc sự thật bị xé toạc.

Là lúc những kẻ giả nhân giả nghĩa bắt đầu trả giá.

Là lúc tôi từ một người phụ nữ bị lừa dối, bị cô lập, bị ép đến đường cùng, từng bước giành lại cuộc đời mình.

Ngoài cửa sổ, pháo hoa sinh nhật con gái nổ tung trong màn đêm.

Tôi ôm con, đứng bên cạnh Hà Sậu.

Anh không dám ôm tôi quá chặt, chỉ nhẹ nhàng đặt tay sau lưng tôi.

Lần này, tôi không tránh.

Nhưng cũng không dựa hẳn vào anh.

Tôi chỉ đứng thẳng.

Bởi vì tôi biết, từ nay về sau, dù có ai đứng bên cạnh hay không, tôi đều có thể tự mình đứng vững.

Hà Sậu cúi đầu hỏi tôi:

“Em đang nghĩ gì?”

Tôi nhìn pháo hoa ngoài cửa sổ, cười nhẹ.

“Tôi đang nghĩ…”

“Năm đó tôi đúng là mắt mù.”

Hà Sậu cứng đờ.

Bố tôi ở phía sau ho khan một tiếng, suýt cười ra tiếng.

Tôi quay sang nhìn anh, chậm rãi nói tiếp:

“Nhưng may cho anh, mắt tôi chữa được.”

Hà Sậu ngẩn ra.

Sau đó, anh cười.

Cười đến hốc mắt đỏ hoe.

Anh ôm lấy tôi và con gái, rất nhẹ, rất cẩn thận.

Như ôm lấy thứ quý giá nhất mà anh từng đánh mất, rồi may mắn tìm lại được.

Còn tôi, trong tiếng cười của con gái và ánh pháo hoa rực rỡ, cuối cùng cũng khép lại nửa năm tăm tối kia.

Không phải bằng tha thứ dễ dàng.

Mà bằng công bằng.

Bằng trả giá.

Bằng một bản thân không còn cúi đầu.

Kết thúc đó, tôi rất hài lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...