Người gọi là Hà Minh Viễn.

“Tối mai có thời gian không?”

Ông hỏi.

“Tôi muốn mời cô ăn bữa cơm.”

Tôi cười.

“Chỉ ăn cơm thôi sao?”

Đầu dây bên kia cũng bật cười.

“Tất nhiên không.”

“Tôi còn muốn bàn với cô một chuyện.”

“Tôi nghĩ.”

“Đó sẽ là chuyện khiến cô hứng thú.”

Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Trực giác nói với tôi.

Cuộc gặp ngày mai.

Có lẽ sẽ thay đổi rất nhiều thứ.

Mà ở một nơi khác.

Phó Hàn Châu đang nhìn danh sách khách hàng liên tục chuyển sang trạng thái chờ xác nhận.

Lần đầu tiên.

Anh nhận ra một sự thật đáng sợ.

Thứ Thẩm Thanh mang đi.

Không phải vài phần tài liệu.

Không phải một vị trí quản lý.

Mà là lòng tin của toàn bộ khách hàng.

Thứ quý giá nhất mà công ty sở hữu.

Và cũng là thứ…

Không thể dùng tiền để mua lại.

6

Nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của một khách sạn năm sao.

Qua lớp kính sát đất, toàn bộ ánh đèn thành phố trải dài dưới chân.

Tôi đến sớm mười phút.

Hà Minh Viễn đã ngồi đợi từ trước.

Ông mặc bộ vest màu xám nhạt, trước mặt đặt một tách trà nóng.

Nhìn thấy tôi.

Ông mỉm cười.

“Cô đến rồi.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống.

“Ngài Hà.”

“Không cần khách sáo như vậy.”

Ông cười.

“Dù sao thì hôm nay tôi cũng là người đi đào góc tường.”

Tôi bật cười.

Bầu không khí lập tức thoải mái hơn rất nhiều.

Sau vài câu chuyện xã giao.

Hà Minh Viễn đẩy một phần tài liệu sang phía tôi.

“Tôi muốn thành lập một trung tâm truyền thông chiến lược mới.”

“Tôi hy vọng người phụ trách là cô.”

Tôi nhìn bản kế hoạch.

Trong đó không chỉ có vị trí.

Mà còn có cổ phần.

Thậm chí còn có quyền tự chủ rất lớn.

Thành thật mà nói.

Điều kiện này hấp dẫn hơn bất kỳ lời mời nào tôi từng nhận được.

Nhưng tôi vẫn khép tài liệu lại.

“Tôi cần thời gian suy nghĩ.”

Hà Minh Viễn không bất ngờ.

Ông chỉ gật đầu.

“Tôi chờ được.”

“Nhưng có một chuyện.”

Ông hơi dừng lại.

“Có lẽ cô nên chuẩn bị tâm lý trước.”

Tôi nhíu mày.

“Chuyện gì?”

Hà Minh Viễn mở điện thoại.

Đẩy sang phía tôi.

Trên màn hình là một bài đăng trong nhóm nghề nghiệp.

Tiêu đề rất bắt mắt.

【Một nữ quản lý cấp cao vì tranh giành tình cảm nên kéo khách hàng rời khỏi công ty cũ.】

Bên dưới.

Có hàng trăm bình luận.

“Nghe nói còn là vị hôn thê của tổng giám đốc.”

“Vì ghen với thực tập sinh nên bỏ đi.”

“Đem khách hàng đi sạch luôn.”

“Người như vậy cũng làm lãnh đạo được à?”

“Tình cảm cá nhân đặt trên lợi ích công ty.”

Tôi lặng người vài giây.

Sau đó kéo xuống.

Càng đọc.

Khóe môi càng lạnh.

Bởi vì những câu chuyện trong đó.

Đều được kể rất sống động.

Giống như người đăng tận mắt chứng kiến mọi chuyện.

Nào là tôi yêu cầu Phó Hàn Châu sa thải Tô Nhu.

Nào là tôi uy hiếp khách hàng.

Nào là tôi lợi dụng quan hệ cá nhân để ép đối tác ngừng hợp tác.

Từng câu từng chữ.

Đều đang cố biến tôi thành một người phụ nữ đố kỵ.

Một lãnh đạo vô đạo đức.

“Tô Nhu?”

Tôi hỏi.

Hà Minh Viễn không trả lời trực tiếp.

“Không có bằng chứng.”

“Nhưng người hưởng lợi lớn nhất là ai?”

Tôi cười.

Đúng vậy.

Đôi khi không cần bằng chứng.

Chỉ cần nhìn xem ai là người được lợi.

Trên đường về nhà.

Điện thoại liên tục rung lên.

Một vài người quen trong ngành gửi tin nhắn hỏi thăm.

Một số người khác thì dò hỏi.

Thậm chí có người trực tiếp hỏi:

“Có thật cô kéo khách hàng đi vì chia tay không?”

Tôi nhìn màn hình.

Không trả lời.

Bởi vì tôi biết.

Lúc này dù giải thích thế nào cũng vô ích.

Những người tin tôi.

Không cần giải thích.

Những người không tin.

Giải thích cũng vô dụng.

Ngày hôm sau.

Tin đồn càng lan rộng.

Đến trưa.

Lâm Niệm gọi điện tới.

Vừa bắt máy.

Tiếng chửi đã vang lên.

“Mẹ nó!”

“Con tiểu bạch hoa đó điên rồi à?”

Tôi bật loa ngoài.

Bình tĩnh rót nước.

“Bình tĩnh.”

“Bình tĩnh sao được?”

Lâm Niệm tức đến phát run.

“Bây giờ trong nhóm ngành đang đồn cậu dùng tình cảm uy hiếp Phó Hàn Châu.”

“Còn bảo khách hàng chỉ hợp tác với cậu vì quan hệ cá nhân.”

“Bọn họ có biết cậu thức bao nhiêu đêm không?”

“Từng khách hàng là cậu tự chạy từng bước mới có được.”

“Dựa vào cái gì mà nói như vậy?”

Tôi im lặng.

Bởi vì tôi hiểu.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Tô Nhu sợ.

Sợ khách hàng phát hiện sự thật.

Sợ công ty phát hiện năng lực thật của cô ta.

Cho nên cô ta phải tạo ra một câu chuyện khác.

Một câu chuyện khiến mọi người tin rằng thành công của tôi không đến từ năng lực.

Mà đến từ quan hệ.

Chỉ có như vậy.

Cô ta mới có thể che giấu sự bất tài của mình.

“Tớ sẽ đăng bài đính chính.”

Lâm Niệm nói.

“Không cần.”

Tôi ngăn cô ấy lại.

Đầu dây bên kia im lặng.

“Cậu không tức à?”

“Tức.”

Tôi đáp.

“Nhưng chưa tới lúc.”

Tô Nhu muốn kéo tôi xuống nước.

Điều đó chứng minh một chuyện.

Cô ta đang sợ.

Người thật sự có thực lực.

Không bao giờ cần bôi nhọ người khác để chứng minh bản thân.

Chiều hôm đó.

Trong công ty.

Tô Nhu đang ngồi trước bàn làm việc.

Nhìn những bình luận trên mạng.

Khóe môi hơi cong lên.

“Chị Thanh chắc sẽ rất buồn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...