20px

Sự thật là lúc đó phía sau Ôn Như Yên có một chiếc lá khô mắc trên tóc.

Anh chỉ thuận tay lấy xuống.

Nhưng dưới góc máy của phóng viên.

Lại biến thành hành động thân mật mập mờ.

Phó Cẩn Chu ném hồ sơ xuống bàn.

Sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

“Đã tra ra ai tung tin chưa?”

“Rồi.”

Thư ký Trần đáp.

“Là công ty giải trí của Ôn tiểu thư.”

“Nhưng theo điều tra, việc này không được sự đồng ý của cô ấy.”

Phó Cẩn Chu im lặng.

Một lát sau mới lên tiếng.

“Sắp xếp cuộc gặp.”

Buổi chiều.

Phòng khách VIP của khách sạn Hoàng Gia.

Ôn Như Yên ngồi đối diện anh.

Khác với vẻ rực rỡ trên màn ảnh.

Hôm nay cô chỉ mặc áo len trắng đơn giản.

Gương mặt không trang điểm đậm.

Thậm chí còn có chút tiều tụy.

Cô đặt ly cà phê xuống.

Lên tiếng trước.

“Phó tổng muốn hỏi chuyện trên mạng?”

“Ừ.”

“Tôi xin lỗi.”

Ôn Như Yên cười khổ.

“Chuyện này gây phiền phức cho anh và phu nhân.”

Phó Cẩn Chu nhìn cô.

“Không phải cô làm?”

Ôn Như Yên lắc đầu.

“Tôi mới biết hôm qua.”

“Tôi đã yêu cầu phía công ty gỡ toàn bộ bài viết.”

Nói đến đây.

Cô ngừng một chút.

Sau đó khẽ thở dài.

“Thật ra tôi rất ngưỡng mộ Phó phu nhân.”

Ánh mắt Phó Cẩn Chu khựng lại.

“Tại sao?”

Ôn Như Yên bật cười.

“Anh không biết sao?”

“Giới giải trí và giới tài chính đều biết.”

“Anh nổi tiếng khó gần.”

“Nhưng mỗi lần nhắc đến vợ mình, ánh mắt anh đều khác.”

Phó Cẩn Chu cau mày.

Anh chưa bao giờ nhận ra điều đó.

Ôn Như Yên nhìn vẻ mặt anh.

Trong mắt hiện lên chút thương hại.

“Phó tổng.”

“Có đôi khi người đứng bên cạnh mình quá lâu.”

“Ta sẽ tưởng rằng họ sẽ không bao giờ rời đi.”

“Nhưng thật ra không phải vậy.”

Câu nói ấy khiến cả căn phòng chìm vào im lặng.

Rất lâu sau.

Phó Cẩn Chu mới đứng dậy.

“Xin lỗi vì đã kéo cô vào chuyện này.”

Ôn Như Yên mỉm cười.

“Không sao.”

Đến khi anh sắp rời đi.

Cô mới nói thêm một câu.

“Phó tổng.”

“Nếu còn yêu thì hãy tìm cô ấy về.”

“Bởi vì không phải ai cũng có cơ hội sửa sai lần thứ hai.”

Buổi tối.

Phó Cẩn Chu lái xe đến căn hộ riêng của Lâm Thư Dư.

Đó là căn hộ cô mua trước khi kết hôn.

Cũng là nơi cô từng sống suốt nhiều năm.

Anh đứng dưới tòa nhà rất lâu.

Cuối cùng mới bước vào.

Căn hộ ở tầng mười sáu.

Mật khẩu cửa.

Là sinh nhật của anh.

Tiếng khóa điện tử vang lên.

Cửa mở.

Nhưng ngay khi bước vào.

Phó Cẩn Chu lập tức khựng lại.

Trong nhà trống không.

Ghế sô pha biến mất.

Bàn ăn biến mất.

Rèm cửa cũng bị tháo xuống.

Toàn bộ căn hộ giống như vừa được dọn sạch.

Không còn bất cứ dấu vết nào cho thấy từng có người sinh sống.

Anh đứng giữa phòng khách.

Lần đầu tiên cảm thấy hoang mang.

Một cảm giác rất xa lạ.

Trong hơn ba mươi năm cuộc đời.

Anh luôn biết mình muốn gì.

Cũng luôn có thể kiểm soát mọi thứ.

Nhưng lúc này.

Anh phát hiện có một chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Anh không biết Lâm Thư Dư ở đâu.

Không biết cô đang làm gì.

Không biết cô có ăn cơm đúng giờ hay không.

Không biết bệnh đã khỏi chưa.

Anh không biết gì cả.

Một người đàn ông đứng trên đỉnh kim tự tháp tài chính.

Lần đầu tiên hoàn toàn bất lực trước một người phụ nữ.

Đúng lúc đó.

Điện thoại vang lên.

Là chủ nhà cũ của căn hộ.

Sau khi nghe thư ký liên hệ, đối phương chủ động gọi lại.

“Xin hỏi anh là người nhà của cô Lâm?”

“Phải.”

“Cô ấy đã chuyển đi nửa tháng trước rồi.”

Phó Cẩn Chu lập tức siết chặt điện thoại.

“Nửa tháng?”

“Đúng vậy.”

“Trước khi đi còn nhờ người dọn sạch toàn bộ đồ đạc.”

“Nhìn sắc mặt cô ấy lúc đó không được tốt lắm.”

“Tôi còn hỏi có cần giúp không.”

“Bảo cô ấy gọi người thân tới.”

“Nhưng cô ấy chỉ cười.”

Ngực Phó Cẩn Chu bỗng thắt lại.

“Rồi sao nữa?”

“Bà ấy bảo…”

Người bên kia dừng lại vài giây.

Sau đó mới nói tiếp.

“Bảo rằng sau này sẽ không làm phiền ai nữa.”

Tiếng gió đêm thổi qua khung cửa sổ trống.

Mang theo cảm giác lạnh lẽo.

Phó Cẩn Chu đứng bất động.

Bỗng nhớ đến rất nhiều chuyện.

Nhớ lần đầu gặp Lâm Thư Dư.

Nhớ cô mặc váy trắng đứng dưới gốc cây.

Nhớ cô đỏ mặt khi nhận lời cầu hôn.

Nhớ ngày cưới.

Nhớ đôi mắt sáng rực khi cô nói:

“Em nhất định sẽ trở thành người vợ tốt.”

Nhưng anh lại chưa từng hỏi.

Trong hai năm đó.

Liệu mình có phải là một người chồng tốt hay không.

Điện thoại vẫn còn đặt bên tai.

Giọng chủ nhà vang lên từ đầu dây bên kia.

“Tiên sinh.”

“Cô Lâm là người rất tốt.”

“Nếu hai người cãi nhau.”

“Anh nên dỗ dành cô ấy.”

“Có những người mất rồi.”

“Sẽ không tìm lại được nữa.”

Cuộc gọi kết thúc.

Căn hộ lại trở về yên tĩnh.

Phó Cẩn Chu chậm rãi ngồi xuống nền nhà lạnh ngắt.

Lần đầu tiên.

Anh không còn nghĩ Lâm Thư Dư chỉ đang giận dỗi.

Bởi vì mọi dấu vết cô để lại đều cho thấy một sự thật.

Cô không phải muốn khiến anh cúi đầu.

Cũng không phải muốn anh dỗ dành.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...