Mỗi một trang đều là bằng chứng.
Một năm qua.
Anh chưa từng bỏ mặc bệnh tình của Lâm Thư Dư.
Ngay từ lúc biết cô mắc bệnh.
Anh đã âm thầm liên hệ những chuyên gia giỏi nhất thế giới.
Thậm chí còn mua sẵn một căn biệt thự gần bệnh viện ở Thụy Sĩ.
Chỉ chờ thời điểm thích hợp.
Đưa cô sang điều trị.
Nhưng anh chưa từng nói.
Bởi vì anh luôn nghĩ.
Đợi mọi thứ chuẩn bị xong.
Sẽ cho cô một bất ngờ.
Giống như năm đó cầu hôn.
Giống như ngày cưới.
Anh luôn không giỏi biểu đạt.
Cho nên lựa chọn hành động.
Chỉ là lần này.
Anh đã quá chậm.
Chậm đến mức người con gái ấy không còn muốn chờ nữa.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Là Giang Mộ Bạch.
Phó Cẩn Chu nhấn nghe.
“Chuyện gì?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó hỏi:
“Anh đã đọc nhật ký chưa?”
“Rồi.”
“Vậy anh có biết vì sao Thư Dư chưa từng kể bệnh tình cho anh không?”
Phó Cẩn Chu siết chặt điện thoại.
Anh cũng muốn biết.
Giang Mộ Bạch khẽ cười.
Nụ cười ấy mang theo vài phần bất lực.
“Ba năm trước.”
“Cô ấy tới khám lần đầu.”
“Lúc đó bệnh chưa nghiêm trọng.”
“Tôi hỏi vì sao không nói với chồng.”
“Cô ấy trả lời thế nào anh biết không?”
Phó Cẩn Chu không lên tiếng.
“Bởi vì cô ấy sợ anh lo.”
Tim anh đột nhiên đau nhói.
Giang Mộ Bạch tiếp tục nói:
“Sau đó mỗi lần bệnh nặng hơn.”
“Tôi đều khuyên cô ấy nói thật.”
“Nhưng cô ấy vẫn không chịu.”
“Tôi từng nghĩ cô ấy ngốc.”
“Nhưng sau này mới hiểu.”
“Bởi vì cô ấy quá yêu anh.”
“Yêu đến mức ngay cả đau đớn cũng muốn tự mình chịu.”
Căn phòng chìm vào yên lặng.
Rất lâu.
Phó Cẩn Chu mới hỏi:
“Anh thích cô ấy?”
Đầu dây bên kia cười.
“Đúng.”
“Nhưng tôi đến muộn.”
“Cô ấy từ đầu đến cuối chỉ thích một mình anh.”
Giọng Giang Mộ Bạch rất bình thản.
Không cam lòng.
Nhưng cũng không oán hận.
“Cho nên.”
“Nếu anh thật sự yêu cô ấy.”
“Thì mau tìm cô ấy về.”
“Nếu không.”
“Tôi sẽ không nhường nữa.”
Cuộc gọi kết thúc.
Phó Cẩn Chu ngồi lặng hồi lâu.
Lần đầu tiên anh cảm thấy biết ơn người đàn ông kia.
Ít nhất.
Trong khoảng thời gian mình không làm tròn trách nhiệm.
Vẫn có người chăm sóc cô.
•
Buổi chiều.
Thư ký Trần mang tới một phần tài liệu mới.
“Phó tổng.”
“Có phát hiện.”
Phó Cẩn Chu lập tức ngẩng đầu.
“Tìm được rồi?”
“Chưa.”
“Nhưng chúng tôi phát hiện một giao dịch.”
Anh nhận lấy tài liệu.
Đó là hóa đơn thuê nhà.
Một tháng trước.
Lâm Thư Dư từng thanh toán tiền thuê một căn nhà ven biển ở thành phố Thanh Châu.
Ngực Phó Cẩn Chu bỗng siết lại.
Thanh Châu.
Đó là nơi cô từng nhắc rất nhiều lần.
Nơi có biển.
Có gió.
Có những con đường đầy hoa dành dành.
Ngày mới kết hôn.
Cô từng ôm cánh tay anh.
Cười nói:
“Sau này nếu nghỉ hưu sớm.”
“Chúng ta tới Thanh Châu sống nhé.”
“Khi đó mỗi ngày em sẽ trồng hoa.”
“Còn anh câu cá.”
Lúc ấy anh chỉ cười.
Thuận miệng đáp:
“Được.”
Nhưng trong lòng lại nghĩ.
Mình sẽ không bao giờ rời khỏi thương trường.
Vậy mà bây giờ.
Người nhớ câu nói ấy lại là anh.
•
Buổi tối.
Chiếc máy bay tư nhân của Phó Thị cất cánh.
Điểm đến.
Thanh Châu.
Bầu trời đêm ngoài cửa sổ tối đen.
Phó Cẩn Chu ngồi một mình.
Trong tay là bức ảnh chụp chung duy nhất anh tìm được trong ngăn kéo của Lâm Thư Dư.
Ảnh được chụp vào ngày cưới.
Cô cười rất đẹp.
Còn anh đứng bên cạnh.
Khóe môi chỉ hơi nhếch lên.
Khi ấy.
Ai cũng nói anh không đủ yêu cô.
Kể cả cô cũng nghĩ vậy.
Nhưng không ai biết.
Ngày nhận được kết quả chẩn đoán bệnh của cô.
Anh đã thức trắng ba đêm.
Không ai biết.
Suốt một năm qua.
Anh âm thầm tìm kiếm bác sĩ trên khắp thế giới.
Cũng không ai biết.
Trong điện thoại anh.
Ảnh nền vẫn luôn là ảnh cô.
Chỉ là anh chưa từng nói.
Anh luôn nghĩ còn nhiều thời gian.
Có thể chậm rãi bù đắp.
Chậm rãi yêu thương.
Nhưng giờ đây.
Anh mới hiểu.
Thứ đáng sợ nhất trên đời.
Không phải mất đi.
Mà là cho rằng mình còn kịp.
Máy bay xuyên qua tầng mây.
Ánh đèn thành phố Thanh Châu dần hiện ra phía xa.
Phó Cẩn Chu nhìn qua cửa sổ.
Bàn tay siết chặt tấm ảnh.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh không còn là tổng giám đốc Phó Thị.
Không còn là người đàn ông quyền thế nhất Hồng Kông.
Anh chỉ là một người chồng.
Đang liều mạng tìm kiếm người vợ mình yêu.
Mà cũng chính tay mình làm tổn thương.
Ở phía xa.
Bờ biển Thanh Châu chìm trong màn đêm.
Trong một căn nhà nhỏ nào đó.
Có lẽ Lâm Thư Dư đang ở đó.
Hoặc có lẽ không.
Nhưng lần này.
Dù phải tìm khắp thế giới.
Anh cũng sẽ tìm được cô.
8
Thanh Châu đổ mưa.
Mưa đầu thu không lớn.
Nhưng kéo dài dai dẳng.
Từng hạt nước mỏng như sương phủ lên mặt biển xa xa.
Phó Cẩn Chu đứng trước một căn nhà nhỏ màu trắng.
Đây là địa chỉ cuối cùng mà thư ký Trần tìm được.
Ngôi nhà nằm sát bờ biển.
Chaporia
Bình Luận (0)