“Thư Dư.”
“Nếu đổi lại là anh.”
“Có lẽ anh cũng sẽ rời đi.”
Đây là lần đầu tiên.
Phó Cẩn Chu hoàn toàn thừa nhận mình sai.
Không biện minh.
Không giải thích.
Không tìm lý do.
Chỉ đơn giản là nhận lỗi.
Bởi vì anh hiểu.
Tổn thương đã gây ra.
Không phải vài câu giải thích là có thể xóa bỏ.
•
Buổi chiều.
Luật sư của anh tới bệnh viện.
Mang theo một tập hồ sơ.
Phó Cẩn Chu ngồi bên giường bệnh.
Lặng lẽ mở ra.
Đó là bản thỏa thuận ly hôn.
Là bản mà trước đây tôi từng đưa cho anh.
Bản bị anh xé nát.
Nhưng giờ đã được in lại.
Từng trang giấy trắng đặt trước mặt.
Anh nhìn rất lâu.
Sau đó cầm bút.
Không chút do dự.
Ký tên mình.
Phó Cẩn Chu.
Ba chữ mạnh mẽ, dứt khoát.
Giống như đang tự tay cắt bỏ thứ mình yêu nhất.
Luật sư đứng bên cạnh khẽ sửng sốt.
“Phó tổng…”
Anh không ngẩng đầu.
Chỉ khàn giọng nói:
“Để lại đây.”
“Đợi cô ấy tỉnh.”
“Muốn ký hay không.”
“Đều do cô ấy quyết định.”
Luật sư rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Phó Cẩn Chu nhìn bản thỏa thuận.
Khóe môi nhếch lên.
Đầy chua xót.
“Thư Dư.”
“Anh đã từng nghĩ.”
“Dù thế nào anh cũng sẽ không ly hôn.”
“Bởi vì anh không thể mất em.”
“Nhưng bây giờ anh hiểu rồi.”
“Yêu một người.”
“Không phải giữ cô ấy lại bên cạnh bằng mọi giá.”
“Mà là để cô ấy được hạnh phúc.”
Anh đưa tay.
Nhẹ nhàng vuốt mái tóc bên tai tôi.
Động tác dịu dàng đến cực điểm.
“Cho nên.”
“Nếu em tỉnh lại.”
“Và vẫn muốn rời đi.”
“Anh đồng ý.”
Giọng anh run lên.
Nhưng vẫn nói tiếp.
“Anh trả tự do cho em.”
“Cũng trả lại cuộc đời cho em.”
Nói xong câu đó.
Anh cúi đầu.
Che đi đôi mắt đã đỏ hoe.
Không ai biết.
Người đàn ông được gọi là quyền thế nhất Hồng Kông lúc này đang đau đến mức nào.
Bởi vì anh hiểu.
Có lẽ sau khi tôi tỉnh lại.
Anh sẽ thật sự mất tôi.
•
Chiều tối.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả căn phòng.
Phó Cẩn Chu vẫn ngồi bên giường.
Giống như suốt hai ngày qua.
Không rời đi nửa bước.
Mệt quá.
Cuối cùng anh cũng thiếp đi.
Bàn tay vẫn nắm lấy tay tôi.
Giống như sợ buông ra.
Tôi sẽ biến mất.
Ngay lúc ấy.
Ngón tay tôi khẽ động.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức gần như không nhận ra.
Sau đó.
Hàng mi run lên.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Đôi mắt chậm rãi mở ra.
Ánh sáng đầu tiên lọt vào tầm nhìn.
Tôi nhìn thấy trần nhà trắng toát.
Nhìn thấy dây truyền dịch.
Nhìn thấy cửa sổ.
Cuối cùng.
Nhìn thấy người đàn ông đang ngủ bên cạnh giường.
Gương mặt anh tiều tụy hơn trước rất nhiều.
Cằm lún phún râu.
Trong giấc ngủ vẫn nhíu chặt mày.
Bàn tay còn đang nắm lấy tay tôi.
Tôi lặng lẽ nhìn.
Một lúc lâu.
Rồi khẽ gọi:
“Phó Cẩn Chu.”
Giọng rất nhẹ.
Nhưng gần như ngay lập tức.
Anh mở mắt.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi tỉnh lại.
Toàn thân anh cứng đờ.
Giống như không dám tin.
Sau đó.
Đôi mắt đỏ lên trong nháy mắt.
Người đàn ông ấy nhìn tôi.
Giống như người vừa tìm lại được báu vật đã đánh mất.
Mà tôi.
Lại nhìn thấy trên bàn bên cạnh.
Bản thỏa thuận ly hôn đã có chữ ký của anh.
Gió chiều khẽ thổi.
Lật mở trang giấy cuối cùng.
Ba chữ “Phó Cẩn Chu” hiện rõ dưới ánh hoàng hôn.
Lần đầu tiên.
Người đàn ông không chịu buông tay ấy.
Đã thật sự học được cách buông tay.
11
Ba tháng sau.
Mùa đông ở Thanh Châu không quá lạnh.
Biển vẫn xanh.
Gió vẫn dịu.
Tôi chuyển tới sống trong căn nhà nhỏ ven biển.
Mỗi ngày trồng hoa.
Đọc sách.
Uống thuốc đúng giờ.
Thỉnh thoảng ra bờ biển đi dạo.
Cuộc sống bình yên đến mức đôi khi chính tôi cũng thấy xa lạ.
Ba năm trước.
Tôi từng nghĩ hạnh phúc là được ở cạnh Phó Cẩn Chu.
Ba tháng trước.
Tôi mới hiểu.
Hạnh phúc thật ra là khi bản thân được bình yên.
Nhưng sự bình yên ấy.
Chỉ duy trì đến sáng thứ hai.
Bởi vì vừa mở cửa.
Tôi đã nhìn thấy một bó hoa.
Hoa dành dành.
Trắng muốt.
Còn đọng sương sớm.
Bên cạnh là một tấm thiệp.
Nét chữ quen thuộc.
“Chúc em một ngày vui vẻ.”
“Phó Cẩn Chu.”
Tôi nhìn vài giây.
Sau đó cúi người.
Đem bó hoa đặt vào thùng rác.
•
Mười phút sau.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn.
“Tại sao lại vứt?”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn sang bên kia đường.
Một chiếc xe màu đen đang đỗ dưới gốc cây.
Rất quen mắt.
Tôi lập tức kéo rèm cửa lại.
Sau đó trả lời.
“Không thích.”
Một phút sau.
Tin nhắn mới gửi tới.
“Vậy em thích gì?”
Tôi suy nghĩ vài giây.
“Thích anh biến mất.”
Bên kia không trả lời nữa.
Tôi hài lòng cất điện thoại.
•
Ngày hôm sau.
Mở cửa.
Lại thấy hoa.
Lần này không phải dành dành.
Mà là hoa cúc trắng.
Tôi tiếp tục ném.
Ngày thứ ba.
Hoa hồng.
Ngày thứ tư.
Hoa linh lan.
Ngày thứ năm.
Tôi vừa mở cửa đã nổi cáu.
“Phó Cẩn Chu!”
“Anh có thôi đi không?”
Người đàn ông đứng ngoài hàng rào lập tức ngẩng đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)