“Giả dối.”

“Và nực cười.”

Nói xong.

Tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.

Xoay người.

Bước thẳng ra khỏi đại sảnh khách sạn.

Bỏ lại phía sau tiếng bàn tán.

Tiếng cười nhạo.

Và ánh mắt chế giễu từ khắp mọi phía.

Chu Dực vẫn quỳ ở đó.

Một mình.

Giữa đám đông.

Tiếp nhận tất cả những lời chỉ trỏ và khinh miệt.

Lòng tự trọng của anh ta.

Cùng với bó hồng rẻ tiền kia.

Đều bị chính tay tôi ném vào thùng rác.

Rơi xuống đất.

Vỡ tan thành từng mảnh.

Bạch Vy có lẽ thật sự phát điên rồi.

Bị Chu Dực trút giận.

Bị đuổi khỏi công ty.

Mất sạch những hào quang từng dựa dẫm để tồn tại.

Toàn bộ oán hận và không cam lòng của cô ta…

Đều đổ hết lên đầu tôi.

Điều buồn cười là…

Cô ta vẫn còn dám tìm đến tận cửa.

Hôm đó.

Tôi vừa chính thức tiếp quản công ty đầu tư mạo hiểm trực thuộc Tập đoàn Thịnh Vũ.

Đang ngồi trong văn phòng nghe Tần thúc báo cáo công việc.

Thư ký gõ cửa bước vào.

Sắc mặt có chút kỳ lạ.

“Cố tổng.”

“Bên ngoài có một cô họ Bạch.”

“Cô ấy nói có chuyện rất quan trọng muốn gặp ngài.”

Tôi nhướng mày.

“Cho vào.”

Giây tiếp theo.

Bạch Vy gần như lao thẳng vào văn phòng.

Mới vài ngày không gặp.

Cô ta đã tiều tụy đi rất nhiều.

Bộ đồ Chanel hàng nhái trên người cũng nhăn nhúm đến thảm hại.

Vừa nhìn thấy tôi.

Vành mắt cô ta lập tức đỏ lên.

Rồi bịch một tiếng.

Quỳ thẳng xuống trước mặt tôi.

“Cố tiểu thư!”

“Cố tổng!”

“Tôi xin cô!”

“Xin cô giơ cao đánh khẽ!”

“Tha cho Chu Dực!”

“Cũng tha cho tôi đi!”

Vừa khóc.

Cô ta vừa run rẩy lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy gấp lại.

“Tôi…”

“Tôi mang thai con của Chu Dực rồi!”

“Đứa bé vô tội mà!”

“Xin cô cho chúng tôi một con đường sống!”

“Xin cô thành toàn cho chúng tôi!”

Nước mắt giàn giụa.

Giọng nói nghẹn ngào.

Diễn đến mức ai không biết còn tưởng tôi mới là nữ phụ độc ác chia rẽ đôi uyên ương khổ mệnh.

Tôi nhìn màn biểu diễn vụng về ấy.

Đến mí mắt cũng lười nhấc lên.

Chỉ khẽ liếc thư ký bên cạnh.

Ra hiệu bằng ánh mắt.

Thư ký lập tức hiểu ý.

Nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Chưa đầy vài phút sau.

Cô ấy dẫn theo hai người bước vào.

Một nam.

Một nữ.

Người đàn ông mặc vest chỉnh tề.

Là cố vấn pháp lý trưởng của Tập đoàn Thịnh Vũ.

Người phụ nữ mặc áo blouse trắng.

Là bác sĩ Lý.

Chuyên gia sản phụ khoa nổi tiếng nhất thành phố.

Nhìn thấy cảnh này.

Tiếng khóc của Bạch Vy đột nhiên khựng lại.

Trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

Luật sư bước tới.

Lạnh lùng nhìn cô ta.

“Cô Bạch.”

“Hành vi vừa rồi của cô đã có dấu hiệu tống tiền và lừa đảo.”

“Nếu giấy khám thai trong tay cô là giả.”

“Cô sẽ phải đối mặt thêm với cáo buộc làm giả tài liệu và gian lận.”

Bác sĩ Lý nhận lấy tờ giấy khám thai.

Chỉ liếc mắt một cái.

Liền bật cười.

“Cô Bạch.”

“Giấy tờ giả này của cô làm cũng quá thiếu chuyên nghiệp rồi.”

“Thứ nhất.”

“Đơn vị đo HCG và Progesterone đều ghi sai.”

“Thứ hai.”

“Trên siêu âm ghi thai sáu tuần.”

“Nhưng kích thước túi thai hoàn toàn không khớp.”

“Thậm chí còn không có tim thai và phôi thai.”

“Nếu đúng là kết quả thật thì đây là dấu hiệu thai lưu nghiêm trọng.”

“Phải lập tức nhập viện xử lý.”

“Thứ ba.”

“Tờ giấy này ghi bệnh viện cấp là Bệnh viện Nhân dân số Một.”

“Nhưng chữ ký bác sĩ điều trị lại là chủ nhiệm Vương của Bệnh viện Nhân dân số Hai.”

“Đã thế còn viết sai một chữ trong tên ông ấy.”

Mỗi câu bác sĩ Lý nói ra.

Sắc mặt Bạch Vy lại trắng thêm một phần.

Đến cuối cùng.

Cả khuôn mặt không còn chút máu.

Ngồi bệt xuống đất.

Môi run rẩy.

Một chữ cũng không thốt nên lời.

Biết trò lừa bị vạch trần tại chỗ.

Cô ta dứt khoát trở mặt.

Bắt đầu nằm lăn ra sàn ăn vạ.

“Các người bắt nạt người khác!”

“Có tiền thì giỏi lắm sao?”

“Các người bao che cho nhau!”

“Hợp sức bắt nạt một cô gái yếu đuối như tôi!”

“Cố Niệm!”

“Cô là đồ đao phủ!”

“Cô sẽ không được chết tử tế đâu!”

Tôi mặc kệ những lời nguyền rủa ấy.

Bình thản mở ngăn kéo.

Lấy điện thoại ra.

Nhấn nút phát.

Một đoạn ghi âm rõ ràng vang lên trong văn phòng.

“Anh Trần phải không?”

“Giúp tôi làm một giấy khám thai giả.”

“Đúng rồi.”

“Ghi mang thai sáu tuần.”

“Bao nhiêu tiền?”

“5.000 tệ à?”

“Được.”

“Tôi chuyển khoản ngay.”

Trong đoạn ghi âm.

Rõ ràng là giọng của Bạch Vy.

Và cuộc nói chuyện giữa cô ta với người chuyên làm giấy tờ giả.

Tiếng khóc.

Tiếng chửi.

Đột ngột biến mất.

Bạch Vy như con gà bị bóp cổ.

Hoảng sợ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên tay tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...