Hồi Hồn/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Rầm!”

Trong phòng liên tục truyền ra tiếng đập phá đồ đạc. Tất cả nha hoàn đều bị đuổi ra ngoài cửa, không biết làm thế nào.

T.ử Uyển đứng ngoài cửa, lo lắng không thôi.

Từ sau khi Vương phi tỉnh lại , cứ như biến thành một người khác vậy .

Vẻ ngọt ngào hạnh phúc của tiểu nữ nhi trước kia , đều biến thành đa nghi bất an, đối với nàng ta cũng không còn tín nhiệm như trước nữa.

T.ử Uyển chỉ có thể suy đoán, có lẽ lần hôn mê vô cớ này đã khiến thân thể Vương phi bị tổn hại, cho nên mới thay đổi tính tình.

Đợi một lúc, âm thanh mới dừng lại , trong phòng truyền ra lời phân phó: “Vào đi .”

T.ử Kinh vội vàng đẩy cửa ra , mấy nha hoàn nhỏ phía sau cũng theo sát phía sau , tiến vào thu dọn đống hỗn độn khắp nơi.

Bước vào nội thất, nhìn thấy “Vương phi” đang ngồi trên giường mềm, một tay chống đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ hoa hải đường đang nở rộ.

Dù cho vừa mới nổi cơn thịnh nộ, nhưng cũng chỉ làm trên mặt nàng thêm ửng hồng, trái lại càng khiến nàng đẹp đến mức rực rỡ hơn.

Hoa hải đường ngoài cửa sổ là do Cảnh Vương đặc biệt cho di thực đến trồng. Tháng tư ấm áp, khắp vườn đều tràn ngập hương hoa hải đường.

T.ử Trúc đã từng hâm mộ vô cùng. Trên thế gian này lại có nam t.ử như vậy , cam tâm tình nguyện vì thê t.ử của mình mà phí hết tâm tư, hơn nữa còn là một nam t.ử tuấn mỹ phi phàm đến thế.

Mà tất cả những thứ này , hiện tại đều là của nàng ta !

Trốn thoát rồi thì đã sao chứ? Hiện tại đại cục đã định, mặc cho thế nào cũng không thể lay chuyển được địa vị của nàng ta !

T.ử Uyển nhìn thấy “Vương phi” trước tiên là ngây ngốc nhìn hoa hải đường, sau đó lại như nhớ tới chuyện cũ ngọt ngào, khóe miệng nở một nụ cười ngọt ngào, khiến nàng ta gần như tưởng rằng Vương phi ngày trước đã trở lại .

Thế nhưng không biết nghĩ đến điều gì, trên mặt lại lộ ra một nụ cười trào phúng tàn nhẫn.

T.ử Uyển có chút kinh hãi, nàng ta trước nay vẫn túc trí đa mưu, vậy mà giờ cũng luống cuống tay chân.

“Đi pha ấm trà đến đây.” Sau khi đã thông suốt mọi việc, “Vương phi” khí định thần nhàn mà lên tiếng.

T.ử Uyển vội vàng đáp lời lui xuống pha trà .

Sự khẩn trương của T.ử Uyển đều bị “Vương phi” nhìn thấy hết, nhưng nàng ta lại hưởng thụ sự khẩn trương sợ hãi của T.ử Uyển đối với mình .

Khi nàng ta còn là T.ử Trúc, bởi vì lai lịch đặc thù, mặc cho nàng ta có nỗ lực thế nào, cũng không cách nào đạt được sự tín nhiệm của Cố Hạm. T.ử Uyển cũng học theo y như vậy , tuy không đến nỗi chậm trễ, nhưng những việc quan trọng không bao giờ cho nàng ta biết . Nàng ta đã từ mong đợi lúc ban đầu, cho đến tuyệt vọng sau này , tâm như nước lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-5.html.]

Sau đó nhìn thấy sự sủng ái của Cảnh Vương dành cho Cố Hạm, nàng ta cũng không biết làm sao nữa, mặt hồ vốn tĩnh lặng như nước c.

h.ế.t kia , dần dần lại bắt đầu sống lại .

Nàng ta không cách nào đến gần, chỉ có thể thỉnh thoảng đứng từ xa nhìn chàng một cái. Nàng ta giữ lấy niềm vui nhỏ nhoi của riêng mình , chưa từng dám hy vọng xa vời có thể có được sự rủ lòng thương xót của chàng .

Nhưng nàng ta không ngờ rằng, mình lại còn có cơ duyên như thế này . Nàng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này !

Có tiểu nha hoàn ngoài cửa đến bẩm báo với “Vương phi”: “Khởi bẩm Vương phi, trong cung phái người đến ạ.”

Thế là, lại thêm một nha hoàn đến từ hoàng cung bổ sung vào vị trí của T.ử Trúc – T.ử Hoàn.

4

Dưới sự hộ tống của bốn tên ám vệ, Cố Hạm một đường thẳng tiến Mạc Bắc.

Suốt dọc đường đều không gặp trạm dịch hay nhà dân, ban đêm chỉ có thể ngủ ngoài đồng hoang dã.

May thay vài ngày sau , cuối cùng vào lúc chạng vạng thì đoàn người cũng nhìn thấy một trạm dịch. Sau khi thỉnh thị Cố Hạm, bọn họ quyết định đêm nay sẽ dừng chân nghỉ ngơi ở chỗ này .

Cố Hạm đã liên tục chạy đi mấy ngày trời, tuy là ngồi xe ngựa, nhưng trước kia nàng chưa từng đi một quãng đường xa như vậy , huống chi là bệnh nặng mới khỏi, cả đường xóc nảy cũng vô cùng tiều tụy, đương nhiên là không hề có ý kiến gì với việc nghỉ đêm ở trạm dịch.

Lý Đình quả thật không hề qua loa, phái tới bốn tên ám vệ đều là những dũng sĩ có thể địch nổi trăm người .

Trong bốn người , Cố Hạm chỉ mới gặp Vô Phong trước kia , ba người còn lại thì là lần đầu gặp mặt.

Bốn người vốn dĩ có chút bất mãn với việc thủ lĩnh phái bọn họ hộ tống một cô nương yểu điệu đến Mạc Bắc xa xôi, chỉ là mệnh lệnh của thủ lĩnh, không thể không tuân theo. Dọc đường liền có chút cố ý chọn những đoạn đường gập ghềnh khó đi mà đi , hơn nữa đều là nơi đồng không m.ô.n.g quạnh.

Vốn tưởng rằng vị cô nương ốm yếu này sẽ ầm ĩ không ngừng, không ngờ nàng vậy mà c.ắ.n răng nhẫn nhịn, không hề có lấy một lời oán trách, ngược lại còn vô cùng cảm kích mấy người bọn họ đã hộ tống suốt dọc đường.

Làm như vậy , ngược lại có vẻ bọn họ quá đáng, mấy người đều có chút đỏ mặt hổ thẹn, trái lại nảy sinh lòng khâm phục đối với Cố Hạm. Thế là mới có được cơ hội dừng chân nghỉ ngơi ở trạm dịch lần này .

Cố Hạm thì không cách nào biết được những khúc mắc bên trong đó. Ngàn dặm tìm chồng đã là chuyện lớn mật nhất mà nàng từng làm từ trước đến nay.

Những ngày trước kia , cùng lắm chỉ là cảm thán hoa nở lá rụng, xuân đi thu đến mà thôi. Không ngờ lại còn có cơ hội được lĩnh hội cảnh sắc đại mạc.

Tuy rằng vì vẫn luôn chạy đi , mà chưa thể thực sự chiêm ngưỡng phong thái của nó, nhưng cũng coi như là không uổng chuyến đi này .

Khi nằm trong thùng tắm, Cố Hạm cuối cùng cũng thở phào một hơi thật dài.

Cả một đường tuy rằng vất vả, nhưng đúng là những trải nghiệm mà Cố Hạm chưa từng có . Chí ít cũng có thể cảm nhận được khí thế bàng bạc khác hẳn chốn kinh thành của Mạc Bắc này , sau này khi nói với Phó Thần, cũng có thể khiến chàng không còn dám coi thường nàng nữa.

Không biết chàng có đang nhớ nàng không nhỉ?

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...