Hồi Hồn/Chương 9C. 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cố Hạm biết lúc này Phó Thần vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng mình , dù sao vị Vương phi trong vương phủ vẫn đang đàng hoàng ở đó, hơn nữa thân thể đó là hàng thật giá thật. Người ngoài có tra chứng thế nào, kết quả nhận được cũng chỉ là Vương phi là thật. Mà nàng chỉ có thể cố gắng tranh thủ thời gian, trong khoảng thời gian này khiến chàng hiểu rằng nàng mới chính là Cố Hạm thực sự.

Kế sách trước mắt, mình nhất định phải ở lại bên cạnh Phó Thần, thấy chiêu nào phá chiêu đó.

“Khởi bẩm Vương gia, nô tỳ không biết đối phương hành sự ra sao , có thể qua mắt được tất cả mọi người , khiến thế nhân đều cho rằng Vương phi trong vương phủ mới là Vương phi thật. Tuy nhiên, nô tỳ tin rằng, Vương gia chỉ cần dùng những lời nói riêng tư với Vương phi để thử dò xét, nhất định có thể dò ra thật giả, chứng thực lời nô tỳ nói . Nô tỳ cũng sẽ cẩn tuân mệnh lệnh của Vương phi, ở bên cạnh Vương gia giúp Vương gia sớm ngày tìm về Vương phi.”

Phó Thần nheo mắt nhìn nha hoàn trước mắt, có chút không nhìn thấu được ý đồ thực sự của ả.

Nếu là vì A Hạm, nha đầu này cũng quá hao tâm tổn sức rồi . Dù sao ả cũng là do Hoàng hậu phái đến, lại nhiều năm không được A Hạm trọng dụng, không thể chỉ dựa vào việc A Hạm lúc lâm nguy ủy thác, ả lại liều mạng như vậy được .

Huống chi, vì sao A Hạm lại bỏ qua T.ử Uyển, mà chỉ riêng nói cho “T.ử Trúc” này biết ?

Là không kịp sao ? Hay là còn có ẩn tình khác?

Nghĩ đến điểm này , lòng Phó Thần như bị d.a.o cắt.

Nếu không phải vì lời A Hạm ủy thác, vậy mục đích của ả là gì? Là chàng sao ?

Phó Thần vốn dĩ là người gan lớn tâm tế. Một kẻ nguy hiểm như vậy , tốt nhất vẫn nên để bên cạnh mình . Ả rồi sẽ có một ngày lòi đuôi cáo.

Khôi phục lại vẻ thong dong thường ngày, Phó Thần hỏi: “Vậy ngươi cảm thấy nên giúp Bổn vương tìm về Vương phi như thế nào?”

Cố Hạm mừng rỡ: “Nô tỳ cho rằng lúc này Vương phi hẳn là không có gì nguy hiểm đến tính mạng. Dù sao Vương gia tích uy đã lâu, trừ phi vạn bất đắc dĩ, đối phương hẳn là không dám hành động thiếu suy nghĩ.”

Thấy Phó Thần dường như có chút tán đồng, Cố Hạm lại tiếp tục cố gắng: “Lúc này nên nghiêm ngặt trông coi, bảo vệ vị Vương phi đang ở trong vương phủ kia , tìm ra kẻ liên lạc với ả, thuận theo manh mối mà lần ra , nhất định có thể tìm được kẻ đứng sau màn, cứu Vương phi trở về.”

Quan trọng nhất là, đó là thân thể của nàng mà. Nàng thực sự sợ chàng trong cơn thịnh nộ sẽ dùng hình với vị “Vương phi” kia để ép hỏi. Làm vậy , cuối cùng người chịu khổ vẫn là chính nàng.

Nghĩ lại thật chua xót. Hiện giờ nàng vừa phải bảo vệ bộ thân thể này của T.ử Trúc, như vậy mới có tư cách đoạt lại thân thể của mình , lại phải bảo vệ cái thân thể kia , tức là bảo vệ T.ử Trúc đang ở trong vương phủ, không thể lấy về một bộ thân thể đã bị hủy hoại được . Thật đúng là vừa không cam lòng lại vừa rất bất đắc dĩ.

Phó Thần dường như đã đồng ý với điều nàng cầu xin, an bài nàng ở lại hậu viện phủ nha Diệp Thành.

Nàng lấy cớ không nên bại lộ thân phận để đ.á.n.h rắn động cỏ, tìm đại phu đến kê cho nàng một ít d.ư.ợ.c liệu, bôi lên mặt, lên tay và cổ những chỗ này .

Thế là ngày thứ hai, bên cạnh Phó Thần liền có thêm một gã sai vặt gầy gò nhỏ thó, da dẻ vàng vọt khô quắt, tên gọi là A Dư.

Phó Thần tuy rằng đối với hành động tự hủy hình tượng này của Cố Hạm không mấy bận tâm, nhưng đối với việc hủy triệt để như vậy thì có chút lau mắt mà nhìn .

Dường như nếu không phải sợ đau, đối phương vốn định trực tiếp rạch vài đường lên mặt lên người luôn.

Đây cũng là lần đầu tiên Phó Thần nhìn thấy một cô nương không hề yêu quý thân thể của mình như vậy . Nếu chàng nhìn không nhầm, hình như còn có chút hận?

Có điều những việc này đối với chàng mà nói là không quan trọng. Việc chàng phải làm bây giờ là nhanh ch.óng đoạt lại bốn trấn Mạc Bắc, còn phải đ.á.n.h cho Hung Nô không dám xâm phạm, khiến biên cảnh trở lại yên bình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-9.html.]

Chỉ mong A Hạm vẫn luôn được bình an.

6

Phải làm thế nào mới có thể khiến Phó Thần tin tưởng mình đây? Cố Hạm hết cách xoay xở.

Đến Diệp Thành đã được mấy ngày, Phó Thần cũng đã ngầm thừa nhận nàng trở thành gã sai vặt A Dư, hơn nữa còn cho phép nàng tự do ra vào .

Nhưng mỗi khi nàng muốn đến gần Phó Thần, đều sẽ bị ngăn lại . Tính toán như vậy , ngoại trừ ngày đầu tiên có thể nhìn thấy người , những ngày này Cố Hạm đến cả bóng dáng Phó Thần cũng không thấy đâu .

Phu quân giữ mình trong sạch như vậy , Cố Hạm tổng thể mà nói vẫn là rất hài lòng.

Cố Hạm chỉ có thể không ngừng tự an ủi bản thân , có thể ở bên cạnh Phó Thần khi chàng chinh chiến sa trường, lại sẽ không để chàng vì không rõ chân tướng mà bị T.ử Trúc trong phủ lừa gạt. Nhìn như vậy , mọi thứ vẫn coi như là tạm được .

Diệp Thành là một trong bốn đại trọng trấn của Mạc Bắc, dù cho vừa mới trải qua chiến loạn, vẫn rất nhanh ch.óng hồi phục sức sống mới. Thương nhân qua lại tấp nập, tiếng rao hàng vang lên không ngớt.

Cố Hạm từ lúc sinh ra đến giờ, chưa bao giờ cảm nhận được một cách chân thực như vậy cái không khí phố phường chợ b.úa nơi đầu đường cuối ngõ này .

Thân là đích ấu nữ của Định Viễn Hầu, cha mẹ huynh tỷ đều vô cùng thương yêu nàng. Sau khi cập kê gả chồng, Phó Thần đối với nàng lại càng che chở hết mực, có cầu tất ứng.

Nhưng dù sao thân phận cũng đặc thù, thời gian có thể tự tại xuất phủ dạo chơi không nhiều, dù có ra phủ, cũng phần nhiều là tiền hô hậu ủng.

Trước kia không cảm thấy thế nào, nhưng bây giờ có sự so sánh, Cố Hạm thầm quyết định, sau này nhất định sẽ để Phó Thần thỉnh thoảng cùng nàng ra ngoài tản bộ dạo chơi, chỉ có hai người bọn họ thôi.

Cố Hạm dạo một vòng, chẳng mua được gì cả.

Bởi vì Cố Hạm ngượng ngùng phát hiện ra , trên người mình một đồng tiền cũng không có .

Nàng trước nay trên người không bao giờ mang tiền. Khi ra ngoài, nha hoàn bên cạnh đều mang đủ tiền, nàng chỉ cần gật đầu với món đồ mình vừa ý, bảo bọn họ cho người mang về phủ là được .

Lúc trước ở biệt viện, hai trăm lượng ngân phiếu do T.ử Uyển đưa tới, lúc chia tay với Thanh Ngọc đã để lại toàn bộ cho con bé rồi .

Hành trình Mạc Bắc, Cố Hạm vẫn luôn an tâm thoải mái mà tiếp nhận sự an bài của ám vệ, mà bốn người bọn họ cũng chưa từng nhắc tới chuyện tiền bạc bao giờ.

Lúc này không còn là Cảnh Vương phi nữa, Cố Hạm hậu tri hậu giác nhớ ra , có phải mình đã vô tình chiếm tiện nghi của người ta quá lớn rồi không .

Dù thế nào đi nữa, không có tiền thì vạn vạn bất năng.

Cố Hạm vừa nhìn mấy thứ trên bàn, vừa trầm ngâm nghĩ ngợi.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...