Hồi Hồn/Chương 12C. 12
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phó Thần không tỏ ý kiến gật gật đầu, phất tay cho nàng lui ra .

Cố Hạm cố gắng trấn tĩnh, hành lễ lui xuống. Đi tới chỗ ngoặt, mới phấn khích nhảy cẫng lên.

Nàng đã biết thế nào Phó Thần cũng sẽ cho người giám thị nàng, cho nên cố ý mua hai quyển sách đó đến xem, còn luôn dừng lại rơi lệ ở những chỗ mấu chốt. Nàng không tin chàng không nghi ngờ.

Nghi ngờ là tốt rồi , nghi ngờ rồi thì mới chịu tìm hiểu sâu hơn, tìm hiểu sâu rồi mới có thể đào ra được chân tướng, hỡi phu quân yêu dấu của ta .

Sáng sớm hôm sau , Cố Hạm đi theo Cát Ngôn đến quân doanh, còn Phó Thần thì đã sớm từ đêm qua suất lĩnh đại quân tới nơi này đóng quân rồi .

Cố Hạm vẫn giữ nguyên bộ dạng tiểu sai vặt A Dư, vừa đến quân doanh, liền được phân phái tới dưới trướng của chủ súy Phó Thần.

Mãi đến tối, Phó Thần mới trở về.

Cố Hạm vội vàng bưng tới một chậu nước ấm, giống như lần trước ở thư phòng, hầu hạ Phó Thần rửa tay lau mặt.

Vừa đặt khăn xuống, liền thấy Phó Thần chuẩn bị cởi khải giáp. Cố Hạm vội vàng tiến lên, đang muốn đỡ lấy thì Phó Thần nghiêng người tránh đi , tự mình đem khải giáp cởi ra để ngay ngắn.

Ngồi xuống giường, Phó Thần lúc này mới lạnh lùng lên tiếng: “Đã ở bên cạnh Bổn vương hầu hạ, thì phải nhớ kỹ, sau này những việc này ngươi không được nhúng tay vào . Lui ra đi .”

Đôi tay đang đưa ra của Cố Hạm cứng đờ, khẽ đáp một tiếng “Vâng”, sau đó bưng chậu nước đi đổ.

Vừa đi vừa tức giận không thôi. Cố Hạm không thể tin được , mình lại bị Phó Thần quát mắng sao ?

Trước đây những việc này vốn đều là do nàng làm cơ mà. Sau khi thành thân , chàng nói không thích người ngoài làm những việc thân cận này , cho nên từ đó về sau đều là do nàng hầu hạ chàng , bất kỳ nữ nhân nào khác đều không cho phép nhúng tay vào . Vậy mà bây giờ thì sao ?

Đang lúc thầm thương thân mình , Cố Hạm cúi đầu nhìn thấy gương mặt phản chiếu trong chậu nước.

Bây giờ, nàng chẳng phải chính là nữ nhân khác đó sao ?

Ông trời ơi!

Tự mình hàn gắn vết thương lòng hồi lâu, Cố Hạm mới quay trở lại doanh trướng. Nàng là tiểu sai vặt thiếp thân của Phó Thần, vì thế cũng không hề cấp cho nàng một lều trại khác, mà là trực tiếp ném cho nàng một bộ chăn đệm.

Lúc đi ngủ, Cố Hạm rất tự biết thân phận mình mà cuộn chăn đệm của mình lại , trải ở nơi xa nhất cách giường ngủ của Phó Thần, sau đó mới nằm xuống.

Nghe tiếng hít thở của Phó Thần truyền đến từ nơi không xa, Cố Hạm yên tâm nhắm mắt lại .

Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian, nàng được ở gần chàng nhất, cũng là lần nàng ngủ yên ổn nhất.

Lúc tỉnh lại thì trời đã sáng bảnh rồi .

Cố Hạm hoảng hốt, vội vàng bò dậy, nhưng phát hiện Phó Thần không biết đã đi từ bao giờ.

Tùy tiện rửa mặt qua loa một chút, Cố Hạm bước ra ngoài, lúc này mới phát hiện, toàn bộ đại doanh cứ như là trống rỗng, chỉ còn lại một bộ phận nhỏ nhân mã.

Cố Hạm hiểu ra rồi . Thì ra , Phó Thần lần này lại xuất chiến vào nửa đêm.

Một mặt tự trách mình sao lại ngủ c.h.ế.t dí như vậy , động tĩnh lớn như thế mà cũng không biết , một mặt lại âm thầm nghĩ trong lòng, sao người này suốt ngày cứ nửa đêm xuất phát thế nhỉ? Ức h.i.ế.p nàng ngủ như heo đấy à ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-12.

html.]

...

Mấy lần trước Phó Thần xuất chinh, Cố Hạm ở xa, tuy cũng lo lắng, nhưng thường xuyên nhận được thư của Phó Thần gửi về, trong thư kể toàn là những chuyện thú vị trên đường hành quân trong quân đội.

Cố Hạm không tưởng tượng được sự tàn khốc của chiến sự, bởi vậy tổng thể mà nói , đối với chàng vẫn luôn là nhớ nhung nhiều hơn, chứ không mấy lo lắng cho sự an nguy của chàng .

Nhưng lần này thì khác, chỉ có thực sự ở trong quân doanh, mới có thể cảm nhận sâu sắc được cái sự dày vò ấy .

Thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng c.h.é.m g.i.ế.c, tiếng đ.á.n.h nhau vọng lại thấp thoáng đâu đây.

Thêm vào đó thân phận lập trường của hai người hiện tại đã khác, rất nhiều chuyện Cố Hạm chỉ có thể tự mình đoán, mà càng nghĩ, lại càng cảm thấy lo lắng bất an.

Những người ở lại trong quân doanh đều ai làm phận nấy, dường như chỉ có nàng là vô công rỗi nghề. Có lòng muốn dò hỏi chút tình hình, nhưng nghĩ lại quân doanh trọng địa, Cố Hạm vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu không sẽ là công dã tràng.

Cố Hạm cuối cùng cũng thấm thía thế nào là sống một ngày dài như một năm.

Mãi cho đến chiều tối, mới có tin đại quân đắc thắng trở về. Tâm trạng căng thẳng suốt cả một ngày trời của Cố Hạm, cuối cùng cũng thả lỏng được đôi chút.

Nghe nói đại quân còn một khắc nữa là sẽ đến doanh địa, mắt Cố Hạm đảo một vòng, vội vàng chạy đến táo phòng. Hỏa đầu quân của táo phòng vừa nghe nàng nói muốn làm đồ ăn cho Vương gia, vội vàng nhường chỗ cho nàng.

Phó Thần đang tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Mở mắt ra xem, phát hiện trước án thư có một bát mì thơm phưng phức, khiến người ta muốn ăn ngay.

Đôi mắt đen thẫm của Phó Thần nhìn về phía Cố Hạm: “Bát mì này là ai làm ?”

Cố Hạm rụt cổ lại , cụp mắt xuống: “Là, là con làm ạ.”

Phó Thần nhìn nàng thật sâu, không nói thêm gì nữa.

Khi nếm miếng đầu tiên, lông mày chàng nhíu lại . Tim Cố Hạm run lên, còn tưởng là mùi vị không đúng, không ngờ Phó Thần lại chậm rãi ăn hết bát mì.

Cố Hạm mừng rỡ, nhanh nhẹn thu dọn xong, bưng bát lên xoay người đang định ra ngoài, Phó Thần bất thình lình hỏi một câu: “Các ngươi đem Vương phi giấu ở chỗ nào?”

Tay Cố Hạm suýt chút nữa thì không giữ nổi cái bát, quay lưng về phía Phó Thần, run rẩy đáp: “Vương gia nói vậy là có ý gì ạ?”

Hỏi vấn đề này vào lúc này không phải là chuyện tốt đâu nha.

Phó Thần cười lạnh: “Đầu tiên là ước định giữa Bổn vương và Vương phi, sau đó lại là bát mì này . Còn dám nói không phải các ngươi đã khống chế Vương phi! Bằng không nàng làm sao có thể nói với ngươi tỉ mỉ đến như vậy ?”

Lần đầu tiên xuất chinh thời thiếu niên, có một khoảng thời gian chàng không thể ngửi được mùi dầu mỡ và tanh của thịt cá, cả người đều gầy sọp đi .

Nàng nghe nói vậy lo lắng không thôi, bèn nhờ huynh trưởng của Cố Hạm đi cùng, hẹn chàng đến Quảng Phúc Lâu nổi tiếng ở kinh thành.

Lúc đó Cố Hạm gọi cho chàng một phần mì chay. Phó Thần lại ăn ngon lành vô cùng.

Từ đó về sau , mỗi lần Phó Thần từ chiến trường trở về, đều phải đến Quảng Phúc Lâu ăn mì chay ở đó, mà lần nào cũng có nàng ở bên cạnh.

Sau này nàng đặc biệt đến mời đại sư phụ của Quảng Phúc Lâu về dạy cho nàng từng bước một, cuối cùng cũng làm ra được một bát mì chay sắc hương vị đều tuyệt hảo.

Mấy lần xuất chinh trở về sau khi hai người thành thân , đều là chính tay nàng làm mì chay cho chàng ăn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...