Hồi Hồn/Chương 15C. 15
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lần này Phó Thần bị thương do trúng tên. Sau khi đoạt được Bắc Địa, không biết vì sao thần sắc chàng có chút hoảng hốt. Doãn Mục Kha bèn thừa cơ b.ắ.n ra một mũi tên. May mà cuối cùng chàng đã kịp hồi thần, nghiêng người tránh đi , bằng không thì thứ bị b.ắ.n trúng đã không phải là bả vai rồi .

Chỉ là trên mũi tên có độc. May mà chàng xử lý kịp thời, nhưng vẫn còn một phần độc tố xâm nhập vào cơ thể, điều này mới dẫn đến hôn mê.

Đại phu đem m.á.u độc thả ra , lại kê đơn t.h.u.ố.c, dặn dò những điều cần chú ý, rồi liền sang gian phòng bên cạnh nghỉ ngơi.

Cố Hạm là tiểu sai vặt của Phó Thần, để nàng chăm sóc chàng đương nhiên là hợp tình hợp lý.

Ban đêm, Phó Thần quả nhiên như lời đại phu nói mà phát sốt cao. Ban đầu chỉ là nhíu mày, toàn thân đổ mồ hôi, trong miệng vẫn luôn lẩm bẩm điều gì đó. Cố Hạm lại gần lắng nghe , thứ chàng vẫn luôn treo bên miệng chính là “A Hạm”.

Cố Hạm đã cố nhịn suốt cả một ngày trời, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống.

Cố Hạm vừa thay khăn ướt cho chàng , vừa nắm lấy tay chàng , khẽ thủ thỉ: “Chàng đó, trước kia đã bị thương một lần , lần này lại bị thương ở vai trái. Vai trái của chàng sao mà lắm tai nhiều nạn thế? Chàng phải mau ch.óng khỏe lại , ta còn đang đợi chàng nhận ra ta , dẫn ta về nhà sớm đây. Chàng nhất định đừng có mệnh hệ gì, nhỡ mà tàn phế rồi , nhỡ mà... ta sẽ không thèm để ý đến chàng nữa đâu . Nhớ chưa ? Biểu ca.” Nói đến đoạn sau , giọng nói không kìm được mà run rẩy.

Từ trước tới nay, chàng vẫn luôn chỉ cho nàng thấy bộ mặt kiên cường đáng tin cậy của mình , để nàng yên tâm dựa dẫm. Gặp phải chuyện gì nàng cũng đều nghĩ đến chàng đầu tiên, gặp bất kỳ khó khăn gì nàng cũng cảm thấy không thể làm khó được chàng .

Đây là lần đầu tiên nàng nhận thức một cách rõ ràng như vậy rằng, chàng cũng là một con người , biết bị thương, biết đổ m.á.u, biết khó chịu, cũng có lúc yếu đuối.

Chàng nhất định phải mau ch.óng khỏe lại .

Tựa như vừa trải qua một giấc mộng dài dằng dặc, trong mộng có Cố Hạm, có tiếng cười đùa, còn có cả hơi ấm. Khi Phó Thần chậm rãi tỉnh dậy, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

Mãi cho đến khi cơn đau ở vết thương nhắc nhở chàng , chàng hiện tại vẫn còn ở Mạc Bắc, vừa mới thu phục thêm một trọng trấn khác của Mạc Bắc là Bắc Địa, vẫn còn Sóc Phương đang nằm trong tay Hung Nô.

Mà Tùy Ảnh vẫn chưa có tin tức gì truyền về.

Có người đẩy cửa bước vào , tiếp đó truyền đến giọng nói đầy kinh hỉ của “T.ử Trúc”: “Vương gia, người tỉnh rồi ạ? Chờ một chút, con đi gọi đại phu ngay đây ạ.” Rồi lại lộp bộp chạy ra ngoài.

Phó Thần có chút mệt mỏi, nhắm mắt lại , một lần nữa chìm vào giấc ngủ.

...

“Mấy ngày nay Vương gia hồi phục không tồi, đã không còn gì đáng ngại nữa, nghỉ ngơi thêm vài ngày là được ạ.” Sau khi chẩn mạch đi chẩn mạch lại , đại phu khẳng định chắc chắn đáp.

“Đa tạ đại phu. A Dư, tiễn đại phu một đoạn.” Cố Hạm đáp lời rồi bước ra ngoài.

Phó Thần hiểu rất rõ, đối phương vốn dĩ chỉ muốn cho mình một bài học cảnh cáo mà thôi, bởi vậy hạ độc cũng không phải là loại kịch độc gì.

Đợi khi trong phòng không còn ai, Phó Thần mới lại lên tiếng: “Vương phủ có gì dị thường không ?”

“Kể từ sau khi trong cung phái T.ử Hoàn đến thay thế vị trí của T.ử Trúc, Vương phi liền thường xuyên nương tựa vào ả, ngược lại có phần lạnh nhạt với T.ử Uyển. Tùy Tuyết nói có đôi khi cảm giác hình như Vương phi còn quay ngược lại nghe lời T.ử Hoàn, nhưng không dám chắc lắm. Còn có một điểm nữa, Vương phi dường như không biết đến sự tồn tại của Tùy Tuyết.” Tùy Ảnh nói xong liền không dám ngẩng đầu lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-15.html.]

“Bên phía Vô Phong có tình hình gì không ?”

“T.ử Trúc ngoại trừ tính cách có chút khác với sự nhát gan trước kia ra , những thứ khác không có gì đặc biệt, cũng không thấy ả liên hệ với ai.”

“Tiếp tục theo dõi vương phủ và T.ử Trúc.”

“Vâng.”

Phó Thần tựa vào đầu giường, có chút xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chàng đã hỏi qua Cát Ngôn rồi , cái đêm chàng bị thương đó, là “T.ử Trúc” đã không ngủ không nghỉ chăm sóc chàng suốt một đêm. Nghe nói ngày hôm sau mắt đỏ hoe, hình như đã khóc rất dữ dội.

Chàng nhớ A Hạm trong mơ cũng vừa khóc vừa nhẹ nhàng nắm lấy tay chàng , bảo chàng mau khỏe lại .

Rõ ràng là hai con người khác nhau , tại sao lại cho chàng một cảm giác như thể A Hạm đang ở ngay bên cạnh mình vậy ?

Nhưng chàng liếc mắt một cái là có thể nhận ra , “T.ử Trúc” trước mắt này cũng không hề dịch dung. Vậy rốt cuộc là chuyện gì thế này ?

Dường như mỗi lần nghĩ đến đây, mạch suy nghĩ liền như bị chặn đứng lại . Xem ra mọi mấu chốt của vấn đề vẫn là ở chỗ “T.ử Trúc” này .

9

Nhăn mặt uống hết một bát t.h.u.ố.c, vừa đặt bát xuống, ngay sau đó lại có người đưa tới một chén trà .

Phó Thần hơi dừng lại , nhận lấy, súc miệng, đặt xuống.

Bên cạnh lại đưa tới mấy viên mứt ngọt. Ánh mắt Phó Thần khẽ lóe, ngẩng đầu: “Bổn vương không cần cái này .”

Cố Hạm lặng lẽ thu tay về. Rõ ràng chàng thích đút cho nàng ăn như vậy cơ mà. Hành lễ lui xuống, đi tới cửa, nhìn thấy Mạnh Lan Nhược đang đứng ngoài cửa chờ thông truyền.

Mạnh Lan Nhược là độc nữ của Quận thú Bắc Địa Mạnh Kỳ Diệu, mẫu thân là người Bắc Địa. Mạnh Lan Nhược thừa hưởng nét đẹp của mẫu thân , dáng người thon dài, lồi lõm tinh tế, xứng danh là đệ nhất mỹ nhân của Bắc Địa.

Khi Bắc Địa bị Hung Nô công hãm, Mạnh Kỳ Diệu sợ thê nữ bị làm nhục, bèn đem hai người giấu trong mật thất trong phòng mình , mãi cho đến khi Hung Nô bị đ.á.n.h đuổi mới được thấy ánh mặt trời, thực sự là dụng tâm lương khổ.

Sau khi Phó Thần tỉnh lại , Mạnh Kỳ Diệu từng dẫn theo gia quyến đến bái tạ Phó Thần. Mạnh Lan Nhược thế là đã được gặp vị Cảnh Vương lừng lẫy của triều Đại Hạ.

Trong ấn tượng của nàng ta , nam t.ử Trung Nguyên đều là hạng yếu đuối trói gà không c.h.ặ.t, suốt ngày chỉ biết ngâm thơ đối câu, sao có thể sánh được với vẻ cao lớn uy mãnh của nam t.ử Mạc Bắc.

May mà cha nàng thân hình khôi ngô, quan cư cao vị, nếu không nàng ta thực sự có chút khó mà đối diện với khuê trung mật hữu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...