Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10
Mạnh Lan Nhược ngồi trên ghế nữ quyến, mỉm cười lắng nghe những lời nịnh nọt lấy lòng không để lộ dấu vết của những người xung quanh dành cho nàng ta . Mặc kệ trong lòng có kích động kiêu ngạo thế nào, ngoài mặt vẫn tỏ ra đoan trang giữ lễ.
Vừa rồi lúc Cảnh Vương xem nàng ta khiêu vũ, cái bộ dạng không rời mắt đó, mọi người đều có mắt mà nhìn thấy.
Tuy rằng Phó Thần bây giờ vẫn chưa nói gì cả, nhưng mọi người đều suy đoán, e rằng vị Mạnh Lan Nhược Mạnh đại tiểu thư này , sắp sửa trở thành một người phụ nữ khác khiến người ta phải hâm mộ chỉ sau Cảnh Vương phi của Đại Hạ triều rồi . Hơn nữa dựa vào xuất thân của nàng ta , một vị Trắc phi là điều chắc chắn không thể chạy thoát.
Hướng về phía Phó Thần nhìn sang, lại phát hiện chàng không hề dồn ánh mắt về phía nàng ta . Mạnh Lan Nhược có chút thất vọng c.ắ.n môi.
Nhưng nghĩ lại , không sao cả, dù sao ngày sau còn dài, sau này cơ hội còn nhiều, thế là lại tiếp tục cùng các phu nhân cô nương xung quanh hàn huyên.
Trong sân chợt trở nên yên tĩnh. Mạnh Lan Nhược nhìn vào trong, phát hiện một nữ t.ử mặc y phục nha hoàn trong phủ, đầu đội khăn the, che khuất đi phần mặt phía dưới đôi mắt. Trong tay ôm một cây đàn cầm, bước chân thong dong mà đi đến chính giữa sân.
Mọi người đều có chút nghi hoặc khó hiểu nhìn về phía nữ t.ử này . Còn Mạnh Lan Nhược, người vẫn luôn chú ý đến Phó Thần, lại phát hiện ra rằng, Phó Thần vốn đang nghiêng người dựa vào ghế đã từ từ ngồi thẳng dậy, chén rượu vẫn luôn nghịch trên tay cũng đã đặt xuống. Thần sắc không rõ ràng nhìn về phía nữ t.ử ở chính giữa sân.
Mạnh Lan Nhược bỗng nhiên cảm thấy một nỗi bất an.
Nói thật lòng, Cố Hạm trong lòng vô cùng khẩn trương. Nàng xuất thân thế gia, sau này lại càng là Cảnh Vương phi tôn quý. Những yến hội lớn nhỏ tham gia nhiều vô số kể, nhưng nàng trước nay đều là ngồi ở ghế trên mà thưởng thức, chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày mình lại biến thành người bị người ta thưởng thức.
Cố Hạm đặt tay lên dây đàn, chậm rãi thở ra một hơi . Đã liều mạng ra rồi , vậy thì hãy tĩnh tâm mà gảy đàn thôi.
Ngưng thần trong chốc lát, tay bắt đầu chuyển động trên dây đàn.
Tuy nàng không phải cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, nhưng việc học tập cần thiết thì không thể tránh khỏi. Nếu không , khi đàm luận với người khác, nếu như cái gì cũng không biết , vậy thì tuyệt đối không thể xưng là thế gia quý nữ.
Trong mấy môn nghệ, ngoại trừ thư pháp, đàn là thứ nàng tương đối yêu thích, cũng là thứ nàng học khá tốt .
Mà Phó Thần cũng là người có tài nghệ đàn cầm cao siêu.
Sau khi hai người thành thân , Cố Hạm quấn lấy chàng , nói muốn hai người cùng nhau phổ một khúc nhạc, coi như là định tình chi tác.
Phó Thần cưng chiều nàng, huống chi là việc nhỏ như vậy . Thế nhưng, khúc nhạc này phổ được đứt quãng, mãi đến sau này cũng chỉ có được nửa đoạn đầu. Hai người đều có chút không ngờ tới.
Truy cứu nguyên nhân, Phó Thần quá mức bận rộn là một trong những lý do, còn một lý do khác thì khiến Cố Hạm mặt đỏ tai nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-18.html.
]
Mỗi lần hai người phổ khúc, khi gặp được lúc tâm ý tương thông, hoặc chỉ là một cái nhìn nhau , cũng không biết là ai tới gần trước . Đợi đến khi phát hiện ra thì đã là hai môi chạm nhau , nồng tình mật ý.
Thêm vào đó trong vương phủ cũng không có trưởng bối hay chủ t.ử nào khác, Phó Thần không cần phải cố kỵ điều gì, cũng không muốn ủy khuất chính mình . Thế là thường thường đang phổ nhạc dở dang, liền không có phần tiếp theo nữa.
Mọi người trong sân vốn dĩ đối với việc một nha hoàn dám tự tiện lên đài biểu diễn là vô cùng kinh ngạc. Nghe thêm đoạn mở đầu lại càng thấy vô vị. Đây rõ ràng là khúc điệu của khuê các phụ nhân, sao có thể thích hợp biểu diễn trong yến tiệc mừng công được chứ?
Nhưng thấy Cảnh Vương lại đang chăm chú lắng nghe , mọi người không dám có lời dị nghị, đành phải kiên nhẫn mà nghe tiếp. Nghe tới đây, liền phẩm ra được một chút hương vị.
Đầu tiên là sau khi thành thân , phu thê hai người tình cảm sâu đậm, trải qua những ngày tháng cầm sắt hòa minh hạnh phúc.
Khúc điệu tinh tế quấn quýt, thể hiện ra niềm vui sướng và quyến luyến của người soạn nhạc.
Các vị phu nhân có mặt ở đây lại nhớ đến sự ôn nhu săn sóc của phu quân khi mới tân hôn, không khỏi trong lòng dâng lên bao cảm khái.
Tiếp theo, khúc điệu chuyển biến, biến cố đột sinh, phu thê chia lìa, thực sự khiến người ta ai oán tiếc thương.
Nghĩ đến tình cảm phu thê từ nồng đượm chuyển thành nhạt phai, thiếp thất trong phủ hết người này đến người khác được đưa vào , các vị phu nhân không khỏi hung hăng trừng mắt nhìn phu quân của mình đang có mặt ở đây.
Cuối cùng thì phong cách khúc nhạc lại thay đổi. Tựa như kinh đào vỗ bờ, lại tựa như nước chảy dài lâu, khiến người ta nghe ra được sự kiên cường nỗ lực, và quyết tâm không ngừng đấu tranh với số phận.
Một khúc nhạc kết thúc, mọi người trong sân đều như si như say.
Không chỉ có các vị phu nhân tiểu thư, mà ngay cả những tướng lĩnh đã từng chinh chiến vô số trên sa trường cũng đều đắm chìm trong đó, nhớ lại chuyện xưa. Vốn dĩ định sau yến tiệc mừng công sẽ đi đến nơi nào đó vui chơi giải trí, nhưng bây giờ xem ra , vẫn là nên về nhà bồi bầu bạn với phu nhân con cái, đó mới là chính đạo.
Còn những vị phu nhân vốn đang nịnh nọt lấy lòng Mạnh Lan Nhược, thì lúc này lại chí đồng đạo hợp mà đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
Dù sao Trắc phi dù có nói hay đến đâu , thì cũng chỉ là thiếp thất. Người ta Cảnh Vương và Cảnh Vương phi tình cảm thâm sâu, ngươi là cô nương nhà lành, tự nhiên lại đi nhúng tay vào làm cái gì chứ?
Mạnh Lan Nhược thực sự muốn c.ắ.n nát cả hàm răng. Vốn dĩ tất cả đều đúng như nàng ta dự liệu. Nàng ta đã thành công khiến ánh mắt của Phó Thần dừng lại trên người mình , cũng khiến cho mọi người hâm mộ ghen tị.
Thế nhưng, chỉ vì một con nha hoàn đến cả mặt mũi còn chưa lộ ra kia , lại đem tất cả những thứ này hủy hoại hết. Dù cho mọi người ngoài mặt không nói gì, vẫn mỉm cười hữu lễ, nhưng so với sự nhiệt tình trước đó, bầu không khí vẫn có chút xấu hổ.
Theo tiếng đàn kết thúc, trái tim treo lơ lửng của Mạnh Lan Nhược cuối cùng cũng được thả xuống. Thế nhưng chỉ một lát sau , nụ cười vẫn duy trì bên khóe miệng suốt cả buổi tối của nàng ta , cuối cùng cũng không sao giữ nổi nữa. Bởi vì Cảnh Vương không biết đã rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)