Hồi Hồn/Chương 20C. 20
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chàng không thể trách sự che giấu của Cố Hạm. Nàng hiểu chàng mà.

Nếu như ngay từ đầu đã nói với chàng những lời này , bằng vào tình cảm của chàng dành cho Cố Hạm, chàng tuyệt đối sẽ không thể dung nhẫn bất kỳ kẻ nào phỉ báng người mình yêu thương như vậy . Thêm vào đó, trong thư vị “Vương phi” đang ở trong vương phủ kia gửi đến, chàng đã biết được việc “T.ử Trúc” rời khỏi vương phủ là có ẩn tình.

Có lẽ trong mắt của chàng lúc bấy giờ, cái ẩn tình này , chẳng phải vừa vặn là muốn thay thế Cố Hạm đó sao ?

Nàng không thể lấy ra bất kỳ chứng cớ nào đáng tin cậy, bởi vậy chỉ có thể như vậy , một đường đi tới, để chàng từ từ hoài nghi, từ từ phát hiện. Thứ mà nàng dựa vào , chẳng qua chỉ là tình cảm của chàng đối với nàng mà thôi. Trong đó có bao nhiêu cay đắng bàng hoàng, ai mà biết được ?

Phó Thần hận không thể ôm nàng vào lòng, nhưng lại bất lực dừng bước, chỉ có thể như vậy , cách một khoảng cách, nhìn nàng.

Bởi vì nàng sẽ không cho phép chàng ôm một nữ nhân khác, cho dù linh hồn trong thân thể nữ nhân này có là nàng đi chăng nữa.

...

Cuối cùng cũng đem hết thảy mọi chuyện nói cho Phó Thần biết , Cố Hạm thở phào một hơi thật mạnh.

Những tủi thân đau khổ tràn đầy trong lòng trước đó, nhưng khi đối diện với ánh mắt đau lòng của Phó Thần, liền tan biến đi đâu mất, trong mắt ngấn lệ, cười hỏi chàng : “Không cảm thấy những lời ta nói quá mức hoang đường sao ?”

Phó Thần nghiêm túc nhìn nàng, lắc đầu: “Nếu như là lúc nàng vừa mới tới Diệp Thành mà nói với ta những lời này , ta nhất định sẽ đ.á.n.h nàng một trận rồi đuổi ra ngoài. Nhưng bây giờ, ta chỉ có tự trách bản thân mình , không ngờ lại để cho thê t.ử của mình phải chịu nhiều đau khổ như vậy .”

Nước mắt Cố Hạm khó khăn lắm mới ngừng được suýt chút nữa lại vỡ đê.

Vẫn luôn là như vậy . Chàng vẫn luôn đối với nàng ôn nhu che chở, sủng ái có thừa. Nàng còn có gì để mà ủy khuất nữa chứ? Cứ coi như lần này là một kiếp nạn của hai người bọn họ đi .

Chỉ cần nàng còn có chàng , bọn họ luôn có thể vượt qua được cửa ải khó khăn này .

Nghĩ thông suốt được điểm này rồi , tâm tình Cố Hạm thoải mái hơn rất nhiều. Thế là nhớ tới một chuyện khác: “Biểu ca.”

Phó Thần nhìn vẻ mặt trở nên nghiêm túc của nàng, ngẩn ra , sợ nàng còn có điều gì chưa nói ra , ra hiệu cho nàng mau nói đi .

Cố Hạm hắng giọng một cái, nói ra ba điều ước định với chàng : “Tuy rằng ta bây giờ là ta , nhưng trên thực tế ta không phải là ta . Hơn nữa, ta ở trong vương phủ kia cũng không phải là ta . Cho nên, sau khi chàng trở về phủ, không được phép đối với cái ta kia ... làm cái gì cái gì đó nha.”

Nói đến đoạn sau , không tránh khỏi có chút ngượng ngùng, nhưng những điều nên nói thì vẫn phải nói cho rõ ràng.

Phó Thần có chút dở khóc dở cười . Nàng nói có chút lộn xộn, nhưng chàng lại lập tức hiểu rõ ý của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-20.html.

]

Tuy cảm thấy nàng có chút lo trước lo sau , nhưng biết nàng xưa nay vẫn bá đạo như vậy , thế là lúc nàng sắp sửa dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t chàng , vội vàng gật đầu: “A Hạm nàng yên tâm, ta là kẻ hồ đồ như vậy sao ?”

Cố Hạm hài lòng gật gật đầu, có điều nghĩ lại , lại hung thần ác sát nói : “Ta của hiện tại, chàng cũng không được phép nhìn nhiều, thậm chí ngay cả tay cũng không được đụng vào .”

Phó Thần rất biết điều mà liên tục gật đầu. Đối phó với nữ nhân đang ghen tuông thì vĩnh viễn chỉ có một biện pháp, đó là đồng ý với nàng.

“Cũng không được phép đối tốt với nữ nhân khác.” Tiếp tục bổ sung. Điểm này hiện tại vô cùng quan trọng.

Phó Thần lại một lần nữa sững người : “Ta có đối tốt với nữ nhân khác đâu .”

“Vậy còn cái Mạnh Lan Nhược kia là thế nào? Trước đó chàng xem nàng ta khiêu vũ đến mức nhập thần luôn rồi còn gì.” Cố Hạm tức giận nói .

“A Hạm nàng hiểu lầm rồi . Ta đó không phải là nhập thần, mà căn bản là đầu óc trống rỗng. Lúc đó trong đầu ta toàn nghĩ đến nàng thôi.”

Chàng sẽ không nói cho nàng biết , sở dĩ khoảng thời gian trước đối với Mạnh Lan Nhược thái độ ôn hòa, chẳng qua là muốn dùng Mạnh Lan Nhược để khơi dậy lòng ghen tuông của Cố Hạm, kiểm chứng những suy nghĩ trong lòng mình .

Huống chi chàng cũng chỉ là tán gẫu với nàng ta mà thôi, cũng không có hành động gì vượt quá giới hạn.

Cố Hạm ngẩn người ra một lát, sau đó cúi thấp đầu, rụt rè mở miệng: “Biểu ca, chàng có cảm thấy ta rất phiền phức không ? Để chàng đ.á.n.h trận còn chưa được yên lòng, còn phải lo lắng cho ta .”

“A Hạm, nàng nhìn ta này .” Giọng Phó Thần nghiêm túc, “Ta chưa bao giờ cảm thấy nàng là phiền phức. Ta thích nàng có việc hay không có việc cũng tìm ta , sai ta làm cái này cái kia , đó mới thực sự là đặt ta ở trong lòng. Huống chi, chuyện này căn bản không phải là lỗi của nàng. Xảy ra chuyện như thế này , nàng ngoài tìm ta ra , thì còn có thể tìm ai nữa chứ?”

Rất hiển nhiên, việc này nhất định là do kẻ có thân phận tôn quý ở kinh thành gây ra , nếu không ai dám động đến Vương phi của Phó Thần chàng chứ?

Nàng đương nhiên là có thể trở về Định Viễn Hầu phủ tìm cha mẹ huynh trưởng. Nhưng làm như vậy thì nhất định sẽ liên lụy đến Định Viễn Hầu phủ.

Kẻ đứng sau màn của T.ử Trúc bây giờ vẫn chưa biết là ai, nhưng nhất định là kẻ không hề sợ hãi Định Viễn Hầu phủ. Làm như vậy , không những sẽ liên lụy đến người thân yêu nàng hết mực, e rằng ngay cả tính mạng của nàng cũng không thể đảm bảo, vô ích mà thôi.

Chỉ có tạm thời rời khỏi kinh thành, để đối phương cho rằng nàng không còn tạo thành uy h.i.ế.p gì nữa.

Đến Mạc Bắc tìm chàng , một mặt chàng là trượng phu của nàng, là chỗ dựa cả đời này của nàng.

Mặt khác, chàng ở xa kinh thành, hành sự sẽ không gây chú ý, ngược lại tương đối dễ dàng điều tra ra kẻ chủ mưu đứng sau .

Chàng rất may mắn, A Hạm của chàng thông tuệ như vậy . Nếu như đổi lại là một nữ nhân khác, có lẽ lúc này đã rơi vào tay đối phương rồi , khiến chàng lâm vào thế bị động. Vậy thì toàn bộ sự việc sẽ là một bộ dạng khác rồi .

Cố Hạm chẳng qua chỉ là nhất thời nghĩ lệch đi . Bây giờ nghe được một phen lời nói của Phó Thần, thì còn có gì mà nghĩ không thông suốt chứ?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...