Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nào ngờ vừa đi tới cổng viện Thần Hàm cư, Phó Thần ném lại một câu “Ta ở tiền viện còn có việc, không cần phải đợi ta .” Rồi liền bỏ đi .
Tựa như giữa mùa đông lạnh giá một thùng nước lạnh từ trên đầu dội xuống. T.ử Trúc không thể tin được mà nhìn theo bóng lưng rời đi của Phó Thần. Chàng cứ như vậy mà bỏ mặc mình sao ?
Những lời ngon tiếng ngọt, những đối đãi ôn nhu trước kia đâu rồi ? Chỉ vẻn vẹn có vài tháng ngắn ngủi thôi, chẳng lẽ chàng đã quên mất rồi sao ?
14
T.ử Trúc bên này thì kinh hoảng thất thố, còn Phó Thần thì đã tiến hành điều tra toàn diện.
Đã biết được việc này có liên quan đến Trân phi, vậy thì trước tiên cứ bắt đầu điều tra từ Trân phi.
Trân phi khuê danh Hồng Phương Trân, là thứ nữ của Hộ bộ Thượng thư Hồng Nguyên, dung mạo bất phàm.
Hai năm trước vừa nhập cung, đã được Vĩnh Gia đế vô cùng sủng ái. Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, đã từ Mỹ nhân thăng lên hàng Phi vị. Là người duy nhất trong hậu cung chưa từng sinh hạ Hoàng t.ử mà lại có thể thân cư Phi vị.
Một người như vậy , liệu có phải là kẻ đứng sau màn không ?
Cố Hạm vắt óc suy nghĩ, mới nhớ ra Hồng Phương Trân là nhân vật thế nào.
Lúc còn ở khuê các, nàng là đích nữ thế gia. Mỗi khi có tụ hội của các quý nữ kinh thành, thỉnh thoảng nàng cũng tham gia. Nhưng nàng thích tự tại, không kiên nhẫn nổi với những kẻ nói chuyện quanh co khó hiểu, bởi vậy bình thường đều chỉ tụ tập cùng với mấy vị bằng hữu nói chuyện hợp ý với mình .
Còn Trân phi là thứ nữ, tuy dung mạo kinh người , nhưng trước mặt Cố Hạm thì vẫn còn chưa đủ để xem. Hơn nữa đối phương tự cho mình là thanh cao, xưa nay chưa từng chủ động đến gần Cố Hạm.
Thế là, nàng đối với người này hoàn toàn không hề hiểu biết gì. Lại càng nghĩ không ra vì sao nàng ta lại muốn thiết kế đối phó với mình .
“Ta với Trân phi vô oan vô cừu, nàng ta hẳn là không đến nỗi muốn hại ta chứ?” Cố Hạm nghi hoặc khó hiểu.
Phó Thần lạnh lùng nói : “Rất nhiều khi, một người làm việc xấu , cũng không chỉ đơn thuần là vì báo thù. Nếu như ngươi cản trở lợi ích của nàng ta , nàng ta cũng sẽ không chút do dự mà ra tay trừ khử ngươi. Chỉ cần có thể đạt được thứ nàng ta muốn .”
Cố Hạm kinh hãi nhìn chàng .
Phó Thần thở dài. Trước kia là bọn họ đã bảo vệ nàng quá tốt rồi . Nàng tuy biết trên đời này có một số người xấu , nhưng lại chưa từng tiếp xúc qua.
Nàng cũng đúng là đã sống theo đúng như những gì bọn họ mong muốn , sinh hoạt vui vẻ hạnh phúc, trong mắt không hề có ưu sầu dơ bẩn.
Vậy mà bây giờ, chính sự bảo vệ quá mức của bọn họ, lại khiến cho nàng không có lòng phòng bị người khác, chịu phải sự dày vò tổn thương lớn đến như vậy . Đây cũng là điều bọn họ không ngờ tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-hon/chuong-26.html.]
“Để nàng
biết
những chuyện
này
,
không
biết
là
tốt
hay
là
xấu
nữa.
” Phó Thần thì thào tự
nói
.
Cố Hạm băng tuyết thông minh. Trước kia nàng chỉ là không muốn đem lòng người nghĩ xấu xa như vậy mà thôi. Còn bây giờ, nàng sao có thể không hiểu được nỗi khổ tâm của Phó Thần: “Biểu ca, ta đã sớm nên hiểu rõ những chuyện này rồi . Không thể cứ mãi ỷ lại vào mọi người được . Ta cũng phải trưởng thành, sau này còn bảo vệ chàng nữa. Có điều chàng yên tâm, ta vẫn là ta . Chỉ là hại nhân chi tâm bất khả hữu, phòng nhân chi tâm bất khả vô. Ta đều hiểu mà.”
Nghe được cái luận điệu Cố Hạm muốn bảo vệ mình , Phó Thần tuy có chút buồn cười , nhưng nhiều hơn cả là cảm động.
...
Sự rời đi và sau đó là sự lãnh đạm của Phó Thần vào ngày hôm đó, khiến cho T.ử Trúc trong lòng hoảng hốt không thôi.
Nàng ta không biết đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào. Rõ ràng mọi thứ đều rất tốt đẹp . Sự sủng ái của Phó Thần đối với Cố Hạm trước kia , tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, chính mình cũng là tận mắt chứng kiến.
Vậy tại sao bây giờ đến lượt nàng ta , chàng lại đến cả đụng vào một chút cũng không muốn ?
Nàng ta càng nghĩ càng bất an, chỉ có thể để T.ử Hoàn đi giúp nàng ta hỏi người đó một tiếng. Hiện tại người nàng ta có thể dùng chỉ có một mình T.ử Hoàn.
T.ử Hoàn tuy rằng coi thường T.ử Trúc vì một nam nhân mà thất hồn lạc phách đến thế, nhưng ả cũng cảm thấy việc này cần phải nói cho chủ nhân biết , thế là liền đáp ứng.
T.ử Hoàn ra khỏi cửa từ sáng sớm, trực tiếp đi vào một cửa hàng chuyên bán son phấn. Sau đó, tiểu nhị trong tiệm liền vội vàng rời khỏi tiệm.
Mãi cho đến giữa trưa, mới thấy Thiếu phu nhân Trương thị của Hồng phủ dẫn theo mấy nha hoàn đến tiệm. Sau đó mấy người liền đi vào gian trong. Một canh giờ sau mới rời đi .
Vừa trở lại vương phủ, T.ử Trúc liền vội vàng cho tả hữu lui ra . Trong phòng chỉ còn lại hai người . Nàng ta nhiệt thiết nhìn ả.
T.ử Hoàn không tình nguyện mà mở miệng: “Chủ nhân bảo ngươi yên tâm. Kẻ kia tuy lúc đó không bắt được , nhưng ả ta cũng không hề tìm được Vương gia. Chủ nhân cũng vẫn đang phái người đi tìm kiếm. Bí mật không có bị tiết lộ.”
T.ử Trúc lúc này mới yên tâm. Sau đó lại có chút lo lắng nói : “Nếu đã như vậy , vậy tại sao Vương gia lại lãnh đạm với ta như thế? Đây không nên là thái độ của Vương gia đối với ta mới phải .”
T.ử Hoàn lạnh lùng nói : “Vậy đó chính là chuyện của ngươi rồi . Chủ nhân cũng là thấy ngươi đáng thương mới giúp ngươi. Giúp đến bước này đã là tận nhân tận nghĩa rồi .”
“Phải phải phải , ta hiểu mà.” T.ử Trúc hoảng hốt đáp. Chuyện này chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.
T.ử Hoàn cúi đầu xuống, trong lòng cười lạnh không ngừng. Nữ nhân này lại có thể ngu xuẩn đến thế. Trên đời này làm gì có chuyện trên trời rớt bánh nhân chứ?
Nghĩ đến năm đó ở trong cung của Hoàng hậu, ả là đại cung nữ, còn T.ử Trúc chỉ là nhị đẳng cung nữ. Không ngờ bây giờ ả lại còn phải tới đây hầu hạ nàng ta . Tuy rằng rất là phẫn uất, nhưng nghĩ lại nàng ta cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, thì cứ coi như là làm việc thiện vậy .
Chaporia
Bình Luận (0)