Song Thai Sau Ly Hôn/Chương 13C. 13
20px

Gương mặt hiện lên vẻ vui mừng.

Giống như vừa trúng số.

“Em chịu nói chuyện với anh rồi.”

Tôi nghẹn lời.

Một lúc lâu mới nói:

“Anh bị bệnh à?”

“Ừ.”

Anh gật đầu.

“Tương tư.”

Tôi đóng sầm cửa.

Chiều hôm đó.

Bà Lý hàng xóm sang chơi.

Vừa nhìn ra cửa đã bật cười.

“Tiểu Lâm.”

“Bạn trai cháu lại tới kìa.”

Tôi suýt phun trà.

“Không phải.”

“Vợ chồng cãi nhau à?”

Tôi im lặng.

Bà Lý lập tức hiểu ra.

Sau đó nhìn ra ngoài.

Lắc đầu cảm thán.

“Thằng nhóc này đẹp trai thật.”

“Từ sáng đến giờ ngồi đó rồi.”

“Tội nghiệp.”

Tôi nhìn qua cửa sổ.

Phó Cẩn Chu đang ngồi trên ghế đá.

Trong tay cầm laptop.

Có lẽ vẫn xử lý công việc.

Nhưng cứ vài phút.

Anh lại nhìn về phía nhà tôi.

Giống như sợ tôi biến mất.

Tôi bực bội kéo rèm lại.

Không nhìn nữa.

Một tuần sau.

Cả khu dân cư đều biết chuyện.

Người đàn ông quyền thế nhất Hồng Kông.

Đang theo đuổi vợ cũ.

Mỗi sáng đưa hoa.

Mỗi chiều đưa cơm.

Mỗi tối đứng dưới đèn đường.

Có hôm trời mưa.

Anh vẫn đứng đó.

Ướt như chuột lột.

Cuối cùng.

Bà Lý không chịu nổi nữa.

Mang ô ra đưa.

“Cậu trai.”

“Vợ cậu có tha thứ chưa?”

Phó Cẩn Chu cười khổ.

“Chưa.”

Bà cụ thở dài.

“Thế thì còn phải cố gắng.”

Toàn khu dân cư cười nghiêng ngả.

Nửa tháng sau.

Tôi đi siêu thị mua đồ.

Vừa ra khỏi cửa.

Đã thấy Phó Cẩn Chu đẩy xe phía sau.

Tôi rẽ trái.

Anh rẽ trái.

Tôi rẽ phải.

Anh rẽ phải.

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa.

“Anh theo dõi tôi?”

“Không.”

Anh rất nghiêm túc.

“Anh đang mua đồ.”

Tôi nhìn chiếc xe đẩy.

Bên trong chỉ có:

Sữa tôi uống.

Bánh quy tôi thích.

Thuốc bổ tôi đang dùng.

Toàn bộ đều là đồ của tôi.

Một món của anh cũng không có.

Tôi cạn lời.

“Anh có biết xấu hổ không?”

Phó Cẩn Chu suy nghĩ vài giây.

“Không biết.”

Tôi:

“…”

Buổi tối.

Tôi vừa về tới nhà.

Đột nhiên nhận được cuộc gọi từ thư ký Trần.

“Tôi không quen nói vòng vo.”

Anh ta mở miệng.

“Tôi chỉ muốn nói một chuyện.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Chuyện gì?”

“Bốn tháng qua.”

“Phó tổng gần như không nghỉ.”

“Ngày nào cũng bay qua bay lại giữa Hồng Kông và Thanh Châu.”

“Cuộc họp đều chuyển sang trực tuyến.”

“Có lần sốt ba mươi chín độ.”

“Vẫn đứng ngoài nhà cô cả đêm.”

Tôi im lặng.

Thư ký Trần cười khổ.

“Thật ra tôi làm việc với ngài ấy tám năm.

“Chưa từng thấy ngài ấy như vậy.”

“Nếu là trước kia.”

“Ngài ấy sẽ không cúi đầu với bất kỳ ai.”

“Nhưng vì cô.”

“Ngài ấy đã làm hết rồi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi đứng lặng rất lâu.

Sau đó nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài.

Người đàn ông kia vẫn ngồi dưới gốc cây.

Giống như mọi ngày.

Không tiến tới.

Cũng không ép buộc.

Chỉ lặng lẽ chờ.

Đột nhiên.

Tôi nhớ tới một câu trong nhật ký.

Ngày đó tôi viết:

“Em luôn là người chờ.”

“Chờ anh tan làm.”

“Chờ anh về nhà.”

“Chờ anh nhớ đến em.”

Mà bây giờ.

Người chờ.

Lại biến thành anh.

Đêm đó.

Thanh Châu đột nhiên nổi gió lớn.

Tôi bị tiếng sấm đánh thức.

Mở mắt ra.

Theo bản năng nhìn về phía cửa sổ.

Ngoài đường.

Mưa như trút nước.

Tôi vội kéo rèm.

Muốn xem người kia đã về chưa.

Kết quả.

Vẫn còn đó.

Phó Cẩn Chu đứng dưới mái hiên đối diện.

Toàn thân gần như ướt đẫm.

Nhưng vẫn không đi.

Ngực tôi bỗng nhói lên.

Một cảm giác rất kỳ lạ.

Giống như tảng băng đã đóng suốt nhiều tháng.

Bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Tôi đứng trước cửa sổ rất lâu.

Cuối cùng.

Lấy điện thoại.

Gửi một tin nhắn.

Bên kia gần như trả lời ngay lập tức.

Nhanh đến mức rõ ràng vẫn luôn nhìn màn hình.

Tôi chỉ gửi một câu.

“Về đi.”

Ba giây sau.

Tin nhắn hiện lên.

“Em đang lo cho anh à?”

Tôi nghiến răng.

Đúng là hết thuốc chữa.

Nhưng không hiểu sao.

Lần này.

Khóe môi tôi lại khẽ cong lên.

Là nụ cười đầu tiên kể từ ngày rời khỏi Hồng Kông.

Ở phía bên kia con đường.

Nhìn thấy tin nhắn ấy.

Phó Cẩn Chu ngẩng đầu.

Ánh mắt sáng lên.

Giống như người đi trong đêm tối rất lâu.

Cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng.

Rất nhỏ.

Nhưng đủ để khiến anh tiếp tục tiến về phía trước.

12

Một năm sau.

Mùa xuân.

Thụy Sĩ.

Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính bệnh viện.

Rơi xuống tấm chăn trắng tinh.

Tôi chậm rãi mở mắt.

Tiếng chim hót vọng vào từ bên ngoài.

Bầu trời xanh trong như mặt hồ.

Bác sĩ mỉm cười.

“Chúc mừng cô.”

“Ca phẫu thuật rất thành công.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một lúc lâu mới khẽ gật đầu.

Cuối cùng.

Tôi cũng sống sót.

Một năm qua.

Đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Tôi đồng ý phẫu thuật.

Phó Cẩn Chu đưa tôi tới Thụy Sĩ.

Nhưng anh giữ đúng lời hứa.

Không ép buộc.

Không cầu xin.

Không dùng tình cảm để khiến tôi mềm lòng.

Anh chỉ ở bên cạnh.

Giống như một người bạn.

Những ngày hóa trị.

Anh ở đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...