8

Tối hôm đó, tôi đến quán bar uống một trận say túy lúy.

Chuyện tôi thất tình không thể tâm sự với bất kỳ ai.

Chỉ đành một mình đến quán bar mượn rượu giải sầu.

Tôi vừa uống vừa mở điện thoại.

Khung chat với Giang Yến Thành lại nhảy lên 99+.

Bởi vì tôi lại bơ anh ta cả một ngày.

[Bảo bối, chẳng phải bảo là sẽ kiểm tra sao?] [Anh đã ngoan ngoãn đeo cả ngày rồi, sao em không kiểm tra?] [Ảnh chó con rơi nước mắt. JPG] [Bảo bối, em có đó không?] [Đừng không để ý đến anh.]

Tôi nhìn tin nhắn, không trả lời.

Tôi uống hết ly này đến ly khác.

Rất nhanh, tôi đã uống đến mức gục xuống bàn, say không biết trời trăng gì nữa.

Ông chủ quán bar bất lực, đành gọi điện thoại cho Giang Yến Thành đến đón tôi.

Lúc Giang Yến Thành chạy đến nơi, thấy tôi toàn thân nồng nặc mùi rượu, anh cau mày:

“Giang Ninh, kiếp trước tôi đúng là nợ cô.”

Anh ta vỗ vỗ nhẹ vào tôi: “Tỉnh lại đi, tôi đưa cô về nhà.”

Tôi lơ mơ mở mắt ra, nhìn Giang Yến Thành mặc bộ đồ vest đen sơ mi đen chỉnh tề cấm dục.

Tôi phát hiện, trước ngực anh dường như có hai điểm lồi lên mờ mờ.

Giang Yến Thành khoanh tay, cười lạnh nhìn tôi: “Giang Ninh, tôi không muốn bế cô đâu, tốt nhất cô tự đứng dậy theo tôi lên xe đi.”

Tôi chằm chằm nhìn vào ngực anh ta, đầu óc ong ong, đột nhiên mở miệng:

“Vẫn còn đeo kẹp ngực à?”

Người đàn ông tắt ngấm nụ cười.

Đầu óc anh ta trống rỗng một giây: “… Cô nói cái gì?”

Tôi nhếch mép, cười ngu ngốc vài tiếng:

“Kẹp ngực ấy.”

Anh ta nắm chặt lấy cổ tay tôi:

“Kẹp ngực cái gì?”

“Giang Ninh, cô nói rõ ràng ra.”

Tay tôi mò mẫm trên ngực anh ta:

“Ngoan một chút, tôi nói rồi, sẽ kiểm tra biểu hiện của anh bất cứ lúc nào mà.”

Bị tôi chạm trúng chỗ nhạy cảm.

Lớp vải ma sát qua vị trí vốn đã sưng đỏ.

Giang Yến Thành rên lên một tiếng.

Anh ta chăm chú nhìn tôi, dung túng cho đôi bàn tay này làm càn trên người mình.

Một lúc lâu sau, anh mím chặt môi.

Cúi người, nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi, cẩn thận bế bổng tôi lên.

“Bảo bối, chúng ta về nhà thôi.”

9

Ngày hôm sau tôi tỉnh lại sau cơn say, đầu đau như búa bổ.

Nằm trên giường thẫn thờ rất lâu.

Tôi đột nhiên phát hiện quần áo trên người đã bị thay, sợ tới mức bật dậy.

Tôi day day thái dương đau nhức.

Tôi nhớ tối qua mình đến quán bar uống say mèm.

Rồi sau đó thì sao?

Không nhớ gì nữa.

Nhìn quanh bốn phía.

Ủa?

Đây là biệt thự nhà họ Giang.

Căn phòng này là phòng ngủ tôi đã ngủ suốt hơn hai mươi năm.

Là nơi tôi quen thuộc nhất.

Không phải là khu tập thể tồi tàn kia.

Giang Miên Tình đang ngồi bên mép giường, chống cằm cười nhìn tôi: “Dậy rồi à cô nương.”

“Giang Yến Thành nấu cho em rất nhiều món ngon, chúng ta rửa mặt rồi đi ăn cơm nhé.”

Tôi ngây ngốc nhìn cô ấy, gật gật đầu.

Lúc bị Giang Miên Tình kéo tay đi xuống lầu, tôi hỏi cô ấy: “Chị ơi, tối qua ai đưa em về vậy.”

Giang Miên Tình đáp: “Còn ai vào đây nữa, anh trai em chứ ai.”

Nhớ tới hình xăm ở mặt trong đùi, mặt tôi trắng bệch: “Thế quần áo của em ai thay.”

Giang Miên Tình khó hiểu nhìn tôi: “Đương nhiên là chị rồi.”

Cô ấy cười cười:

“Không ngờ em nhìn giống gái ngoan vậy mà cũng dám đi xăm hình đấy, nghe bảo món đó đau lắm.”

“Ninh Ninh, có phải em có người mình thích rồi không?”

Tôi gật đầu, lại lắc đầu.

Tôi dè dặt hỏi cô ấy: “Chị ơi, chuyện xăm hình, chị chưa nói với Giang Yến Thành đấy chứ?”

Cô ấy cười gõ nhẹ vào chóp mũi tôi: “Tất nhiên là chưa, chuyện của con gái chúng mình, nói với anh ấy làm gì.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...