Sau đó mới lên tiếng.
“Lý Minh.”
“Tôi không phủ nhận rằng mình cảm động trước sự thay đổi của anh.”
“Nhưng tôi vẫn cần thời gian.”
“Tôi cần nhìn thấy sự thay đổi thật sự.”
“Chứ không phải chỉ là cảm xúc nhất thời.”
“Anh hiểu.”
Anh gật đầu.
“Anh sẽ không nóng vội.”
“A Nhã.”
“Dù cần bao lâu.”
“Anh cũng sẽ chờ em.”
“Trong khoảng thời gian đó.”
“Anh sẽ dùng hành động để chứng minh quyết tâm của mình.”
Tôi nhìn anh.
Khẽ mỉm cười.
“Vậy…”
“Chúng ta bắt đầu lại từ bạn bè nhé?”
“Được.”
Đôi mắt Lý Minh lập tức sáng lên.
“Bắt đầu từ bạn bè.”
Khi rời khỏi quán cà phê.
Lý Minh tiễn tôi tới trạm xe buýt.
“A Nhã.”
“Thứ bảy tuần sau em có rảnh không?”
Tôi nhìn anh.
“Có chuyện gì sao?”
“Anh muốn mời em đi xem phim.”
“Xem phim?”
“Ừ.”
Anh cười ngượng ngùng.
“Giống như hồi mới quen nhau vậy.”
“Hẹn hò.”
“Ăn cơm.”
“Xem phim.”
“Đương nhiên…”
“Nếu em cảm thấy quá nhanh thì anh hoàn toàn hiểu.”
Tôi suy nghĩ một lát.
Cuối cùng khẽ gật đầu.
“Được thôi.”
“Thứ bảy tuần sau gặp.”
Nhìn vẻ mặt vui mừng của anh.
Trong lòng tôi cũng dâng lên một chút ấm áp.
Có lẽ…
Chúng tôi thật sự có thể bắt đầu lại.
Nhưng lần này.
Mọi thứ phải được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và thấu hiểu.
06
Một năm sau.
Dưới sự chứng kiến của bạn bè và người thân.
Tôi và Lý Minh tổ chức một lễ cưới đơn giản nhưng ấm áp.
Trong suốt một năm ấy.
Chúng tôi giống như một cặp đôi đang yêu lại từ đầu.
Từ những buổi hẹn hò.
Những bữa ăn tối.
Những lần cùng nhau xem phim.
Từng chút một xây dựng lại lòng tin và sự thấu hiểu dành cho nhau.
Lý Minh thật sự đã thay đổi.
Anh không còn là người chồng nhu nhược năm nào nữa.
Mà học được cách bảo vệ vợ mình trong khi vẫn giữ được sự tôn trọng đối với cha mẹ.
Tại công ty mới.
Anh làm việc rất xuất sắc.
Không lâu sau đã được thăng chức.
Chúng tôi dùng số tiền tích góp của cả hai.
Cộng thêm một phần hỗ trợ từ bố mẹ anh.
Lần này là sự giúp đỡ hoàn toàn chân thành.
Không có bất kỳ điều kiện nào kèm theo.
Sau đó mua một căn hộ hai phòng ngủ nhỏ nhưng ấm cúng.
Khoảng cách tới công ty của cả hai đều rất thuận tiện.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất.
Lại là sự thay đổi của Trương Lan.
Bà không còn là người mẹ chồng mạnh mẽ, áp đặt và thích kiểm soát mọi thứ nữa.
Mà học được cách tôn trọng quyết định và quyền riêng tư của chúng tôi.
Thỉnh thoảng bà tới ở chơi vài ngày.
Nhưng chưa bao giờ can thiệp vào cuộc sống của hai vợ chồng.
Ngược lại còn chủ động giúp làm việc nhà.
Thậm chí học nấu những món ăn mà tôi yêu thích.
Có lần.
Khi đang ngồi trong nhà tôi dùng trà.
Trương Lan đột nhiên nhìn tôi rồi nói:
“Lâm Nhã.”
“Cảm ơn con đã cho Minh Minh và cả nhà chúng ta một cơ hội làm lại từ đầu.”
Tôi mỉm cười nhìn bà.
“Bác Trương.”
“Chuyện cũ đã qua rồi.”
“Điều quan trọng là tất cả chúng ta đều đang học cách trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.”
Khóe mắt bà đỏ lên.
Bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Đúng vậy.”
“Tất cả đều là duyên phận.”
“Ai mà ngờ được sau bao nhiêu sóng gió.”
“Cuối cùng chúng ta vẫn có thể ngồi cùng nhau như một gia đình.”
Tôi khẽ gật đầu.
Không nói thêm điều gì.
Nhưng trong lòng lại hiểu rất rõ.
Mọi thay đổi ngày hôm nay…
Đều bắt đầu từ quyết định năm đó.
Ngày tôi bị mẹ chồng tát giữa đám đông.
Tôi không khóc.
Không làm loạn.
Cũng không cãi vã.
Tôi chỉ âm thầm phản kháng bằng cách của riêng mình.
Có lẽ phương thức ấy rất cực đoan.
Nhưng nó khiến tất cả mọi người nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Đồng thời cũng cho chúng tôi cơ hội nhìn lại mối quan hệ của mình.
Đôi khi.
Tình yêu cần một cách biểu đạt đặc biệt.
Đối với tôi.
Việc bán căn nhà ấy không chỉ là một cuộc phản kích.
Mà còn là một tiếng hét dành cho chính mình.
Rằng tôi xứng đáng được tôn trọng.
Rằng cuộc hôn nhân của tôi xứng đáng được trân trọng.
Bây giờ.
Mỗi khi đứng trên ban công căn nhà mới.
Nhìn mặt trời dần lặn phía chân trời.
Trong lòng tôi luôn tràn ngập sự bình yên và mãn nguyện.
Cuộc sống sẽ không mãi thuận buồm xuôi gió.
Nhưng chỉ cần còn sự tôn trọng và thấu hiểu.
Chúng tôi có thể cùng nhau vượt qua bất kỳ giông bão nào.
Giống như câu nói mà Lý Minh thường nhắc tới:
“Nhà không nằm ở chỗ rộng bao nhiêu hay sang trọng thế nào.”
“Mà nằm ở chỗ nơi đó có tình yêu và sự tôn trọng hay không.”
Và đó…
Chính là bài học quý giá nhất mà tất cả chúng tôi đã cùng nhau học được trong cuộc đời này.
Chaporia
Bình Luận (0)