Ngủ Riêng/Chương 10C. 10
20px

Ta thậm chí còn không dùng đến “Hắc Sát”.

Nghiêng người, tránh khỏi lưỡi đao của hắn.

Sau đó, tung ra một quyền.

Một quyền vô cùng đơn giản, trực tiếp đánh trúng ngay chính giữa ngực hắn.

“Rắc!”

Âm thanh xương cốt vỡ vụn vang lên rõ ràng đến mức ai cũng có thể nghe thấy.

Tên thủ lĩnh kia giống như một cái bao tải rách bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào cây cột phía sau, miệng phun ra m /áu tươi, nhìn qua đã không thể nào sống được nữa.

Đám hắc y nhân còn lại hoàn toàn kinh hãi.

Bọn chúng nhìn ta giống như đang nhìn một con quái vật.

Không còn một kẻ nào dám bước lên phía trước thêm nửa bước.

Các nữ vệ của ta đã chặn kín toàn bộ lối ra.

Đây là một trận t /àn s /át không có bất kỳ sự hồi hộp nào.

Ta không tiếp tục ra tay.

Ta chỉ lặng lẽ đứng ở đó, nhìn các nữ vệ của mình từng người từng người một, đưa đám hắc y nhân kia xuống địa ngục.

Tiếng kêu thảm, tiếng cầu xin tha mạng, tiếng xương cốt gãy vỡ liên tiếp vang lên, không dứt bên tai.

Những nữ nhân ngày thường chỉ biết ăn chay niệm Phật, coi trọng quy củ lễ nghi, từng người từng người đều bị dọa đến ngây dại.

Nhìn cảnh tượng đầy m /áu tanh trước mắt, có người tại chỗ liền nôn mửa, có người trực tiếp sợ hãi đến ngất đi.

Chỉ có mẫu thân ta, Lý thị.

Bà không nôn.

Cũng không ngất.

Bà chỉ ngây ngốc nhìn ta, nhìn đứa con gái ruột thịt toàn thân đầy m /áu bẩn, gương mặt không một chút biểu cảm này.

Ánh mắt của bà vô cùng phức tạp.

Từ nỗi sợ hãi ban đầu.

Đến sự chấn động.

Rồi đến cảm giác không thể tin nổi.

Cuối cùng, vậy mà lại biến thành một loại ánh sáng kỳ dị.

Đó là một loại ánh sáng khi nhìn thấy hy vọng trong tuyệt cảnh, nhìn thấy tia sáng trong bóng tối.

Là một sự ngước nhìn gần như mang theo vài phần sùng bái.

Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút châm biếm.

Mười sáu năm qua, các người đối với ta không hỏi không han, xem ta như rắn rết độc hại.

Bây giờ, ta vì các người mà g /iết ra một con đường sống, các người lại dùng ánh mắt như thế để nhìn ta sao?

Thật đúng là đáng khinh.

19

Trận chiến rất nhanh đã kết thúc.

Ba mươi sáu tên hắc y nhân, không một kẻ nào còn sống sót.

Khắp toàn bộ phủ Tướng quân, đều tràn ngập một mùi m /áu tanh nồng nặc.

Các nữ vệ của ta trên người cũng ít nhiều đều mang theo thương tích, nhưng không có một người nào lùi bước, không có một người nào than đau kêu khổ.

Các nàng đứng thành hai hàng, giống như một nhóm tượng đá trầm mặc, canh giữ phía sau lưng ta.

Mà những vị phu nhân quý tộc kia, sau khi xác nhận bản thân đã an toàn, cuối cùng cũng bộc phát ra những tiếng khóc kinh thiên động địa.

Các nàng ôm lấy nhau sau khi vừa thoát khỏi kiếp nạn, vừa khóc lóc, vừa chửi rủa, dùng cách đó để phát tiết sự sợ hãi trong lòng.

Không có bất kỳ một ai bước tới cảm ơn chúng ta.

Dường như tất cả những gì chúng ta làm đều là chuyện đương nhiên phải như vậy.

Mà ta cũng không cần sự cảm ơn của các nàng.

Ta đi tới trước mặt Lý thị.

Trong lòng bà ta vẫn còn ôm đứa cháu nhỏ đã bị dọa đến ngây dại.

“Không muốn ch /ế/t thì cứ ở yên tại chỗ, đừng chạy loạn.”

Ta để lại một câu như vậy, xoay người chuẩn bị rời đi.

Ta phải đi xem trong phủ còn có kẻ nào lọt lưới hay không.

“Kinh… Kinh Nguyệt!”

Lý thị đột nhiên gọi ta lại.

Trong giọng nói của bà ta mang theo một tia run rẩy.

Ta dừng bước.

Nhưng không quay đầu.

“Sau này… cái nhà này… sẽ phải dựa vào con rồi.”

Ta cười nhạo một tiếng.

Dựa vào ta sao?

Các người cũng xứng sao?

Ta không nói thêm bất cứ điều gì, chỉ xách theo đao, bước vào trong màn đêm.

20

Sự hỗn loạn ở kinh thành còn nghiêm trọng hơn rất nhiều so với những gì ta tưởng tượng.

Đêm phủ Tướng quân bị tập kích, hoàng cung cũng đồng thời bị tấn công.

Chỉ có điều, kẻ tấn công hoàng cung không phải mật thám của địch quốc, mà là… quân phản loạn.

Tin tức phụ thân ta ở biên cảnh phía Bắc “đại bại mất tích” là giả.

Nguyên nhân thực sự là bởi vì ông phát hiện được chứng cứ Trấn Bắc Vương âm mưu tạo phản, trên đường trở về kinh thành đã bị đại quân dưới trướng Trấn Bắc Vương truy đuổi và chặn g /iết.

Mà Trấn Bắc Vương nhân lúc binh lực trong kinh thành trống rỗng, ngang nhiên phát động cuộc phản loạn.

Chỉ sau một đêm, trời đất đảo lộn.

Hoàng đế bị vây khốn trong cung, sống ch /ế/t chưa rõ.

Toàn bộ kinh thành đều đã rơi vào sự khống chế của quân phản loạn.

Phủ Tướng quân, với thân phận là trung thần tuyệt đối của Hoàng đế, đương nhiên đã trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của quân phản loạn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...