“Còn ai có dị nghị?”
Trong đại điện im phăng phắc.
Ai dám cùng một hoàng đế điên cuồng như vậy nói đạo lý?
Lễ bộ Thượng thư run rẩy dập đầu:
“Bệ hạ thánh minh! Nương nương thiên tuế!”
Các đại thần còn lại cũng lần lượt quỳ xuống:
“Bệ hạ thánh minh! Nương nương thiên tuế!”
Ta ngồi trên long ỷ, nhìn đám người quỳ rạp bên dưới, lại nhìn nam nhân bên cạnh đang cầm kiếm, khí thế bá đạo lộ rõ.
Tim bỗng lỡ mất một nhịp.
Người này, đẹp trai đến mức hơi phạm quy rồi.
Tiêu Tranh thu kiếm vào vỏ, cúi đầu nhìn ta, khóe môi cong lên nụ cười xấu xa.
“Thế nào? Diễn kỹ của trẫm, vẫn được chứ?”
Ta lặng lẽ giơ ngón cái:
“Oscar còn nợ người một tượng vàng nhỏ.”
“Oscar là ai?”
“… Một thợ thủ công làm tượng vàng.”
11
Sau trận phong ba ấy, hậu cung hoàn toàn đổi trời.
Tiêu Tranh thực hiện lời hứa của hắn.
Hắn tìm một lý do, “phái” Hiền phi, Thục phi, Đức phi cùng những người khác ra khỏi cung.
Đối ngoại tuyên bố là vì nước cầu phúc, thực chất là thả các nàng đi theo đuổi tự do.
Hiền phi mang theo phi đao và Trạng nguyên tới biên cương, nói là muốn mở một tiêu cục ở đó.
Thục phi cùng thống lĩnh về quê, mở một võ quán, chuyên dạy người ta thuật phòng thân.
Đức phi là người khoa trương nhất, trực tiếp cùng phú hộ Giang Nam tổ chức hôn lễ long trọng, thiệp mời còn gửi tới tận tay ta.
Còn Lộc Nhận Gia, nàng ta ở lãnh cung ba tháng, cuối cùng được Thái hậu đón ra khỏi cung, gả cho một huyện lệnh thật thà chất phác.
Hậu cung rộng lớn chỉ còn lại một mình ta.
À không đúng, còn có quả cầu trong bụng ta nữa.
Bảy tháng sau, ta sinh hạ một hoàng tử.
Đôi mày đôi mắt giống hệt Tiêu Tranh, tính tình giống hệt ta.
Sở thích lớn nhất của đứa trẻ này là ngủ, sấm đánh cũng không dậy.
Tiêu Tranh ôm con, mặt đầy sầu lo.
“Sau này nó kế thừa đại thống kiểu gì? Lỡ thượng triều mà ngủ gật thì sao?”
Ta cắn hạt dưa, nằm trên ghế bập bênh phơi nắng.
“Sợ gì chứ? Dù sao người còn làm được mấy chục năm nữa, cứ để nó từ từ ngủ.”
Tiêu Tranh giao con cho nhũ mẫu, đi tới chen lên ghế bập bênh của ta.
“Khương Ninh.”
“Sao?”
“Trẫm đã giải tán cả hậu cung rồi, bây giờ chỉ còn mình nàng.”
“Cho nên?”
“Cho nên, nàng phải phụ trách lấp đầy tư khố của trẫm.”
Ta cảnh giác nhìn hắn:
“Người muốn làm gì? Ta không có tiền!”
“Trẫm không cần tiền.” Tiêu Tranh xoay người đè ta xuống. “Trẫm cần người.”
“Ban ngày ban mặt…”
“Khởi cư chú phải ghi.”
“Ghi cái đầu quỷ nhà người!”
……
Gió xuân thổi qua song cửa cung Khôn Ninh.
Ta nhìn hoa đào nở rộ ngoài cửa sổ, bỗng cảm thấy làm hoàng hậu hình như cũng không khó đến thế.
Tuy không thể làm cá muối nữa, nhưng làm một con cá muối được hoàng đế sủng lên tận trời, dường như cũng không tệ.
Dẫu sao, ai có thể từ chối một nam nhân vì mình mà dám nói dối cả thiên hạ, lại dám vì mình chống lại toàn thế gian chứ?
“Tiêu Tranh.”
“Ừ?”
“Nếu chàng không phải hoàng đế, ta cũng không phải hoàng hậu, chàng có cưới ta không?”
Tiêu Tranh dừng động tác, nghiêm túc nhìn vào mắt ta.
“Khương Ninh, bất kể nàng là ai, bất kể ta ở nơi nào. Chỉ cần gặp được nàng, ta đều không thể thoát.”
“Vì sao?”
“Bởi vì, nàng là thuốc giải duy nhất của trẫm.”
Hoàn.
Chaporia
Bình Luận (0)