
Ở bên Quý Hoài Nghiên suốt năm năm, tôi chưa một lần đặt chân vào thư phòng của anh.
Giới Thiệu
Tôi luôn tôn trọng anh, thậm chí mỗi tuần còn giúp anh chuẩn bị cà phê và bữa sáng, đặt lên chiếc bàn nhỏ trước cửa.
Cho đến ngày thư phòng được sửa sang lại, đúng lúc Quý Hoài Nghiên đang đi công tác.
Người thợ đứng trước cửa nhìn tôi.
“Cô gái, phải mở cửa này trước đã, cô quét vân tay đi.”
Tôi khựng người trong giây lát.
“Cháu không có quyền mở cánh cửa này.”
Bác thợ tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại thêm lần nữa.
Tôi đang định gọi cho Quý Hoài Nghiên thì phía sau chợt vang lên tiếng giày cao gót.
Thanh mai trúc mã của anh, Bạch Lộ Sinh, xách theo túi đồ ăn mang về, rất tự nhiên tiến tới trước cửa.
Cô ta cất tiếng “Hi”, rồi đưa tay đặt lên khóa vân tay.
“Tít” một tiếng, đèn xanh lập tức sáng lên.
Cô ta nghiêng người để thợ đi vào, sau đó quay lại nhìn tôi và mỉm cười.
“Hoài Nghiên nhờ em đến trông chừng việc sửa chữa, sợ chị không quen xử lý những việc này.
Chị đừng suy nghĩ nhiều nhé.”
Tôi đứng bất động tại chỗ, nhìn cô ta thành thạo bước vào thư phòng, liên tục chỉ dẫn công nhân.
Cô ta còn biết rõ bức tường nào phải đổi màu, tấm ván sàn nào cần thay.
Trong khi tôi, ngay cả tư cách mở cánh cửa ấy cũng không có.
Thì ra không phải vì quản lý quá nghiêm ngặt, cũng chẳng phải vì cần giữ khoảng cách riêng tư.
Chỉ là tất cả những chiếc chìa khóa đó, chưa từng thuộc về tôi.
Tôi thanh toán phần chi phí còn lại cho nhà thiết kế, rồi tự đặt cho mình một tấm vé máy bay.
Quý Hoài Nghiên, thư phòng của anh tôi không bước vào được, cuộc đời của anh tôi cũng không muốn chen vào nữa.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)