Người nửa đêm gọi luật sư.

Nhưng vô dụng.

Bằng chứng quá đầy đủ.

Cả một đám người lần lượt bị kéo xuống nước.

Lâm Uyển Như cũng không thoát.

Bà ta bị điều tra vì liên quan đến giao dịch bất hợp pháp, chuyển tiền lớn không rõ mục đích và hợp tác với Từ Hoài để gây tổn thất cho Chu thị.

Nhà họ Lâm muốn bảo vệ bà ta.

Nhưng Tổng giám đốc Chu lần này không mềm lòng.

Ông công khai nộp toàn bộ chứng cứ.

Không phải vì ông đại nghĩa diệt thân.

Mà vì ông cuối cùng hiểu.

Nếu còn do dự, người bị hủy sẽ là Chu Nhiên.

Ngày Lâm Uyển Như bị đưa đi điều tra, Chu Nhiên đến gặp bà ta một lần.

Tôi không biết họ nói gì.

Chỉ biết khi cậu ta bước ra, mắt rất đỏ.

Nhưng lưng thẳng.

Từ hôm đó về sau, Chu Nhiên không còn nhắc đến mẹ mình nữa.

Tổng giám đốc Chu cũng thay đổi rất nhiều.

Ông chuyển một phần cổ phần sang tên Chu Nhiên, đồng thời rút khỏi vài dự án có vấn đề.

Chu thị tổn thất không nhỏ.

Cổ phiếu rơi liên tục ba ngày.

Nhưng đến ngày thứ tư, sau khi toàn bộ sự thật được công khai, dư luận lại quay hướng.

Người ta không thích nhà giàu.

Nhưng người ta thích drama nhà giàu tự bóc nhau.

Đặc biệt là drama có lừa đảo phong thủy, hào môn tranh quyền, phu nhân báo thù, đạo sĩ giả vả mặt đại sư thật.

Tôi không hiểu tại sao.

Nhưng tôi nổi tiếng.

Rất nổi.

Tài khoản mạng xã hội của tôi tăng mấy trăm nghìn người theo dõi chỉ trong một đêm.

Dưới bài đăng mới nhất của tôi toàn là bình luận:

“Đại sư, em với người yêu cũ còn cơ hội không?”

“Đại sư, nhà em nuôi mèo đen có ảnh hưởng tài vận không?”

“Đại sư, em muốn thi qua môn xác suất thống kê, nên cúng gì?”

Tôi trả lời bình luận cuối:

“Cúng giáo trình.”

Được mười vạn like.

Tiểu Đào nhìn điện thoại, kích động đến mức suýt ngất.

“Đại ca, chúng ta phát tài rồi!”

Tôi nhìn số lượng tin nhắn đặt lịch tăng vọt, bình tĩnh uống một ngụm trà.

“Đừng hoảng.”

“Lọc khách trước.”

“Tiêu chuẩn là gì?”

“Tài sản trên trăm triệu ưu tiên.”

“…”

Tiểu Đào cúi đầu ghi chép.

“Đại ca, chị càng ngày càng giống phản diện rồi.”

Tôi nghiêm túc sửa lại:

“Không.”

“Chị giống doanh nhân.”

10

Một tuần sau.

Tôi nhận được thù lao từ nhà họ Chu.

Tám chữ số.

Khi tin nhắn ngân hàng hiện lên, tôi nhìn chằm chằm màn hình suốt năm phút.

Sau đó bình tĩnh khóa điện thoại.

Tiểu Đào hỏi:

“Đại ca, chị không vui sao?”

Tôi đáp:

“Vui quá, linh hồn xuất khiếu rồi.”

Tiểu Đào: “…”

Tôi quyết định nghỉ phép ba ngày.

Nhưng ngày đầu tiên nghỉ phép, Chu Nhiên đã tới tìm tôi.

Cậu ta đứng dưới lầu ký túc xá, mặc áo sơ mi trắng, dáng cao chân dài, mặt đẹp đến mức khiến mấy cô gái xung quanh liên tục ngoái đầu.

Tôi vừa xuống đã cau mày.

“Cậu đến đây làm gì?”

Chu Nhiên đưa cho tôi một túi đồ.

“Trả cô.”

Tôi mở ra xem.

Bên trong là hai mảnh ngọc đã vỡ.

Tôi sửng sốt.

“Tôi tưởng mất rồi.”

“Đêm đó cô ngất xong, tôi nhặt được.”

Tôi cầm mảnh ngọc.

Không còn nóng.

Cũng không còn sáng.

Chỉ là hai mảnh đá bình thường.

Tôi bỗng cảm thấy hơi buồn.

Bà cố ngoại xuất hiện lần đó xong thì không còn động tĩnh gì nữa.

Tôi biết, có lẽ bà đã thật sự đi rồi.

Chu Nhiên nhìn tôi.

“Cô ổn không?”

Tôi lập tức ngẩng đầu.

“Ổn chứ.”

“Chỉ là đang nghĩ nên bán mảnh ngọc này theo giá đồ cổ hay giá pháp khí.”

“…”

Chu Nhiên thu lại vẻ lo lắng.

“Tôi đúng là rảnh mới lo cho cô.”

Tôi cười.

Cậu ta im lặng một lúc.

Rồi nói:

“Diệp Cửu.”

“Ừ?”

“Cảm ơn.”

Lần này cậu ta nói rất nghiêm túc.

Không ngượng.

Không cãi.

Không châm chọc.

Tôi đột nhiên không quen.

“Cậu bị đoạt xá à?”

“…”

Chu Nhiên hít sâu.

“Tôi đi đây.”

Tôi gọi cậu ta lại.

“Này.”

Cậu ta quay đầu.

Tôi giơ mảnh ngọc lên.

“Sau này nếu nhà cậu còn gặp chuyện, nhớ tìm tôi.”

Chu Nhiên nhíu mày.

“Cô muốn kiếm tiền từ nhà tôi nữa?”

Tôi mỉm cười.

“Khách quen giảm giá chín phẩy tám phần trăm.”

“…”

Cậu ta xoay người đi thẳng.

Nhưng đi được vài bước, tôi nghe thấy cậu ta bật cười.

Rất nhẹ.

Nhưng tôi nghe thấy.

11

Tôi tưởng chuyện nhà họ Chu đến đây là kết thúc.

Nhưng ba ngày sau, tôi nhận được một lá thư.

Không có tên người gửi.

Bên trong chỉ có một tấm ảnh.

Trong ảnh là tôi lúc tám tuổi, đứng cạnh bà cố ngoại trước cổng một ngôi nhà cũ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...