01
Cả phòng ký túc xá lập tức rơi vào im lặng.
Chỉ còn tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại tôi vang lên liên tục.
Tin nhắn của Bùi Thanh Dã nối tiếp nhau xuất hiện:
【Anh tỏ tình đột ngột như vậy có làm em sợ không?】
【Thật ra anh đã chuẩn bị chuyện này từ rất lâu rồi.】
【Trong một năm trò chuyện với em, anh cảm nhận được em là một cô gái rất chân thành và đáng yêu.】
【Ban đầu anh cũng nghĩ mình chỉ xem em là bạn. Nhưng về sau, chỉ cần một ngày không nhận được tin nhắn của em, anh sẽ cảm thấy rất khó chịu. Khi đó anh mới biết mình thích em mất rồi.】
【Anh xin lỗi vì chưa báo trước đã đến tìm em để tỏ tình—】
Nhưng tin nhắn cuối còn chưa gửi xong.
Tất cả đã bị thu hồi.
“Xin lỗi nha.”
Kiều Thư Nhiên cười gượng, đặt bó hoa lên bàn rồi lấy từ trong túi ra một hộp quà.
Cô ấy mở hộp, giữ lại sợi dây chuyền bên trong.
Còn đôi khuyên tai đi kèm thì đưa cho tôi.
“A Phù, tớ đã đồng ý lời tỏ tình của Thanh Dã rồi.
“Nên chắc chắn không thể để cậu ấy tiếp tục nhắn tin với cậu nữa.”
Cô ấy ngồi xổm bên cạnh tôi, chống cằm lên đầu gối tôi, cười tươi rạng rỡ.
“Tớ đã đưa WeChat của mình cho cậu ấy rồi.
“Cũng nói tài khoản trước đây nhắn tin với cậu ấy bị hack, cho nên…”
Trán tôi lấm tấm mồ hôi.
Trong đầu chợt hiện lên một khả năng khiến tôi không sao chấp nhận nổi.
Tôi run rẩy đưa tay lên.
Gõ một dấu 【?】 vào khung chat.
Rồi gửi đi.
Giây tiếp theo.
Một dấu chấm than đỏ rực hiện lên.
Tim tôi như rơi xuống vực sâu.
Ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Bùi Thanh Dã cứ thế xóa tôi khỏi danh sách bạn bè.
Rõ ràng tối hôm qua, chúng tôi còn nhắn tin đến tận sáng.
Thấy tôi ngây người.
Kiều Thư Nhiên liền nhét đôi khuyên tai vào tay tôi, cười hì hì:
“Ôi, biết đâu nếu lúc đầu không phải tớ đi xin WeChat, Thanh Dã còn chẳng thèm nói chuyện với cậu ấy chứ.
“Cậu cũng biết mà, người như cậu ấy vừa lạnh lùng vừa khó gần, bao nhiêu cô gái theo đuổi cũng chẳng thành công.
“Đôi khuyên tai này xem như là—”
“Kiều Thư Nhiên.”
Tôi mệt mỏi quay mặt đi.
Không muốn nhìn cô ấy thêm nữa.
“Chúng ta đừng làm bạn nữa.”
Không đợi cô ấy nói hết câu.
Tôi đã đẩy cô ấy ra.
Cố giữ lại chút thể diện cuối cùng, tôi trèo lên giường.
Kéo kín rèm lại.
Sau đó mở lịch sử trò chuyện giữa tôi và Bùi Thanh Dã trong suốt một năm qua.
Lúc ban đầu, khung chat gần như toàn tin nhắn của tôi.
Cậu ấy chỉ thỉnh thoảng trả lời vài câu.
Về sau, nếu tôi bận không nhắn tin, Bùi Thanh Dã sẽ chủ động gửi dấu 【?】 tới.
Ba tháng gần đây.
Mọi thứ như đảo ngược.
Người luôn chủ động tìm chuyện để nói đã trở thành cậu ấy.
Tôi từng vui đến mức cảm thấy trong tim mình liên tục nở ra những bong bóng màu hồng.
Tôi đã dùng hết dũng khí của tuổi trẻ để nhắn tin với Bùi Thanh Dã.
Và tôi từng nghĩ, tất cả những cố gắng đó đều đáng giá.
…
Nhưng giờ đây.
Mọi thứ đã tan thành mây khói.
Tôi trùm kín chăn, khóc rất lâu.
Khóc đến khi mệt lả rồi thiếp đi.
Sáng hôm sau.
Tôi nghe thấy có người đứng ngoài cửa ký túc xá gọi lớn:
“Giang Phù, dưới lầu có một nam sinh cao cao gầy gầy tìm cậu kìa.
“Đẹp trai lắm luôn.
“Cậu ấy nói mình tên là Bùi Thanh Dã.”
________________________________________
02
Chỉ trong nháy mắt.
Mọi cơn buồn ngủ đều biến mất sạch.
Tôi nhìn sang chiếc giường trống không của Kiều Thư Nhiên.
Rồi vội vàng xuống giường.
Tôi muốn trang điểm tử tế một chút.
Nhưng lại sợ để cậu ấy chờ lâu.
Cuối cùng chỉ đeo khẩu trang, mặc kín mít rồi chạy xuống dưới.
Trong ba phút ngắn ngủi ấy.
Trong đầu tôi hiện lên vô số suy đoán.
Khả năng lớn nhất là Bùi Thanh Dã đã nhận ra Kiều Thư Nhiên hoàn toàn không giống tôi từ cách nói chuyện đến cách hành xử.
Có lẽ…
Cậu ấy đến để xin lỗi tôi.
“Giang Phù.”
Giọng nói lạnh nhạt nhưng dễ nghe vang lên.
Tôi cố gắng bình ổn hơi thở.
Khẽ cụp mắt xuống.
Nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay cậu ấy.
Chiếc đồng hồ mà chúng tôi từng cùng nhau chọn.
Tôi khẽ đáp:
“Ừ.”
“Cậu muốn gì?”
Bùi Thanh Dã hỏi.
Tôi ngẩn người ngẩng đầu lên.
Qua cặp kính gọng đen, gương mặt cậu ấy lạnh lùng và xa cách đến lạ.
“Tối qua Thư Nhiên đã khóc.
“Vì cậu.”
“Tôi không biết cậu quen tôi từ khi nào, cũng không biết đã thích tôi bao lâu rồi—”
Cậu ấy khẽ thở dài.
Hàng mày nhíu chặt.
Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua tôi.
Giọng điệu còn mang theo sự thiếu kiên nhẫn bị cố gắng kìm nén.
“Nhưng hôm nay tôi có thể nói rõ với cậu.
“Người tôi chọn là Kiều Thư Nhiên.
“Hiện tại là vậy, sau này cũng sẽ không thay đổi.
“Cho nên tôi không muốn cậu vì tôi mà gây khó dễ cho cô ấy.
“Cậu hiểu chứ?”
Nước mắt khiến tầm nhìn tôi mờ đi.
Tôi siết chặt lòng bàn tay.
Khó khăn mở miệng:
“Người nhắn tin với cậu suốt thời gian qua là tôi.”
Lời vừa dứt.
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười lạnh.
“Quả nhiên Thư Nhiên nói không sai.
“Cậu đúng là kiểu người như vậy.”
“Cô ấy nói vì đạt được mục đích, cậu có thể làm mọi cách.
“Thậm chí còn có thể nói dối rằng người nhắn tin với tôi là cậu.”
Trong mắt Bùi Thanh Dã thoáng hiện vẻ chán ghét.
Cậu ấy nghiêm mặt, từng chữ rõ ràng:
“Vậy để tôi nói thẳng luôn.
“Cho dù người đó thật sự là cậu.
“Tôi cũng sẽ không thích cậu.
“Người tôi thích chỉ có Thư Nhiên—”
Tôi sững lại.
Sau đó bật cười tự giễu.
Rồi tháo chiếc đồng hồ cùng mẫu trên cổ tay mình xuống.
Ném mạnh xuống đất.
Lúc xoay người rời đi.
Tôi nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói do dự của Bùi Thanh Dã.
“Giang Phù…”
03
Tôi vẫn chẳng có tiền đồ mà dừng bước.
Dù sao tôi cũng đã âm thầm thích Bùi Thanh Dã suốt hai năm.
Lại thêm một năm trời ngày nào cũng đau đầu nghĩ chủ đề để nhắn tin với cậu ấy.
Muốn buông bỏ.
Đâu dễ dàng đến thế.
Thậm chí trong khoảnh khắc ấy, tôi còn nghĩ rằng, chỉ cần Bùi Thanh Dã hỏi một câu.
Tôi sẽ lập tức lấy điện thoại ra, nói hết mọi chuyện cho cậu ấy biết.
“Giang Phù?”
Giọng nói của Bùi Thanh Dã dịu đi đôi chút, thậm chí còn mang theo vài phần hòa hoãn.
Cậu ấy bước đến phía sau tôi, khẽ nói:
“Thư Nhiên đang đến tháng, đây là băng vệ sinh tôi mua cho cô ấy.
“Lúc nãy quên nhờ người mang lên giúp. Cậu có thể—”
“Được.”
Tôi nhận lấy, xoay người đi thẳng về phía ký túc xá.
Ngọn lửa cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi cũng hoàn toàn vụt tắt.
Tôi nghĩ.
Có lẽ Kiều Thư Nhiên nói đúng.
Nếu người đi xin WeChat năm đó không phải cô ấy.
Thì ngay từ đầu, Bùi Thanh Dã cũng sẽ không nhắn tin với tôi.
________________________________________
04
Tôi đặt băng vệ sinh lên giường của Kiều Thư Nhiên.
Một lúc sau, cô ấy từ phòng bên cạnh trở về.
Còn dẫn theo vài người bạn mới quen.
“A Phù, ngày mai bạn trai tớ mời mọi người ăn cơm, cậu đi cùng nhé?”
Tôi quay đầu lại, không mang theo chút cảm xúc nào.
“Không đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)