Chị chồng cũng đeo mặt nạ thở oxy khẩn cấp, kéo tay tôi.
“Khả Nhi, chị… chị cảm ơn em… và những… chị em của em.”
Chương 9
9
Lúc băng bó vết thương ở bệnh viện, điện thoại của tôi rung không ngừng.
Hóa ra chị em của tôi cũng cùng tới đồn cảnh sát phối hợp điều tra, trong nhóm người một câu người một câu, tường thuật trực tiếp cho tôi nghe.
Đại tỷ: 【Mọi người nhìn xem, video quay rõ thế này. Tôi đã nói Khả Nhi thông minh mà. Nếu không phải cô ấy đã rửa tay gác kiếm, vị trí đại tỷ này vẫn phải là của cô ấy.】
Tóc vàng: 【Vừa rồi tôi nghe thấy thằng Từ Vĩnh Trạch kia nói hắn oan, nói nhát dao cuối cùng không phải hắn đâm, là Khả Nhi nhà mình tự lao vào.】
Tóc húi cua: 【Hắn tự gào thì có tác dụng gì? Trong video rõ ràng rành mạch, hắn giơ dao lao qua nói muốn giết Khả Nhi, sau đó liền đâm trúng.】
Tóc uốn sóng lớn: 【Cảnh sát hỏi hắn, anh coi người ta là đồ ngốc à? Anh tự xem video đi, có phải anh lao tới không? Dao có phải trong tay anh không?】
Tóc húi cua: 【Đâm người xong còn nói người ta tự lao vào, sao hắn không nói là lực hút trái đất hút vào luôn đi?】
Đại tỷ: 【Thằng cháu nội đó còn cứng miệng, nói hắn chỉ dọa một chút, không định đâm thật. Cảnh sát hỏi thẳng hắn, không định đâm thật thì anh giơ dao lao qua làm gì? Gọt táo cho người ta à?】
Tóc vàng: 【Ha ha ha ha, cười chết tôi rồi, mặt Từ Vĩnh Trạch xanh lè.】
Tóc húi cua: 【Mụ già chết tiệt kia còn đang lăn lộn ăn vạ trong đồn cảnh sát, nói chúng ta là xã hội đen xâm nhập trái phép.】
【Cảnh sát hỏi bà ta, con trai bà cầm dao kề cổ người ta có phải thật không? Bà kéo tay mẹ chồng nhà người ta ấn vào vũng máu có phải thật không? Bà nhốt con dâu vừa sảy thai trong phòng chứa đồ mấy ngày có phải thật không? Mụ già đó một câu cũng không nói được.】
Tóc uốn sóng lớn: 【Lần này chúng ta đúng là làm việc tốt, sở trưởng Trương còn khen chúng ta. Lần đầu tiên vào đồn mà không bị phê bình, trời ơi là trời.】
Đại tỷ: 【Đúng thế, chị em chúng ta tuy từng lăn lộn, nhưng vẫn phân biệt rõ tốt xấu trắng đen. Chúng ta chỉ làm sai bài, chứ không làm sai người.
】
Tôi nhìn điện thoại, khóe miệng không nhịn được nhếch lên, vết thương trên vai dường như cũng không còn đau đến thế.
Các cô ấy không biết, nhát dao kia là do tôi tự lao vào.
Nhưng trong video không nhìn ra.
Dù sao camera được đặt dưới đất ở góc tường, góc quay từ dưới lên, chỉ có thể nhìn thấy Từ Vĩnh Trạch giơ dao lao về phía tôi, tôi ngã về sau, dao đâm vào vai.
Còn việc tôi chủ động đón lên hay không tránh kịp, trong hình ảnh hoàn toàn không phân biệt rõ.
Nhưng tôi không định giải thích với bất kỳ ai.
Chương 10
10
Sau đó tòa án phán quyết chị chồng và Từ Vĩnh Trạch ly hôn.
Từ Vĩnh Trạch phạm tội cố ý gây thương tích, cộng thêm giam giữ trái phép và ngược đãi, nhiều tội gộp lại, bị phán mười hai năm tù.
Mẹ Từ là đồng phạm, cũng bị phán mười năm tù.
Ngày phán quyết được tuyên, mẹ chồng khóc lớn trong tòa, nói cuối cùng cũng đòi lại công bằng cho con gái.
Chị chồng lại khá bình tĩnh, chỉ là gầy đến mất cả dáng, trên mặt không còn chút thịt nào.
Nhưng dưới sự chăm sóc của mẹ chồng, sắc mặt chị đã hồng hào hơn không ít.
Lúc đó chị chồng nằm viện nửa tháng mới được xuất viện. Đứa bé mất rồi, cơ thể chị cũng suy sụp.
Bác sĩ nói phải bồi dưỡng thật cẩn thận, ba năm năm năm chưa chắc đã dưỡng lại được.
Mẹ chồng mỗi ngày đổi món ngon cho chúng tôi, canh gà, canh cá, canh sườn thay phiên nhau lên bàn.
Sau khi Từ Vĩnh Trạch và mẹ Từ đi thụ án, có một ngày chị chồng nói với chúng tôi rằng chị muốn đi gặp Từ Vĩnh Trạch.
Mẹ chồng không cho:
“Gặp nó làm gì? Loại cặn bã đó, nhìn nó bẩn cả mắt mình.”
Chị chồng nói:
“Mẹ, con muốn đi. Có vài lời nếu không nói rõ trước mặt hắn, trong lòng con không qua nổi khúc mắc này.”
Tôi vỗ bàn một cái, vết thương đã khỏi từ lâu cũng không còn đau nữa:
“Không sao, em đi cùng chị, mẹ cứ yên tâm.”
Trong phòng thăm tù, Từ Vĩnh Trạch ngồi bên đối diện sau lớp kính.
Hắn mặc áo tù, tóc cắt rất ngắn, hoàn toàn khác với dáng vẻ ngang ngược trong nhà trước đây.
Chaporia
Bình Luận (0)