Ngày thứ năm sau khi rời khỏi Cố gia, tôi nhận được điện thoại của Lâm Thư Nhu.
Thật ra tôi đã đợi cô ta rất lâu.
Trong ba năm hôn nhân của tôi và Cố Trầm Chu, cái tên Lâm Thư Nhu xuất hiện quá nhiều lần.
Cô ta là thanh mai trúc mã của anh.
Là con gái của ân nhân từng giúp mẹ anh.
Là “em gái” mà bà Cố luôn miệng thương yêu.
Cũng là người phụ nữ có thể danh chính ngôn thuận đứng cạnh Cố Trầm Chu trong mọi bữa tiệc với lý do “thư ký đặc biệt”.
Điện thoại vừa kết nối, cô ta đã khẽ cười.
“Chị Khương, nghe nói chị thật sự dọn khỏi Cố gia rồi?”
Tôi đứng bên cửa sổ nhìn An An và Nhạc Nhạc chơi trong sân.
“Có việc?”
Giọng Lâm Thư Nhu mềm mại.
“Em chỉ muốn khuyên chị một câu. Phụ nữ ly h/ôn rồi còn mang theo hai đứa con, dù nhà mẹ đẻ có mạnh đến đâu cũng không dễ sống. Chị náo loạn như vậy, cuối cùng người mất mặt vẫn là chị.”
Tôi cười.
“Vậy sao?”
“Chị ở bên anh Trầm Chu ba năm, chắc cũng hiểu tính anh ấy. Anh ấy ghét nhất bị người khác uy hiếp. Chị dùng Khương thị ép anh ấy, chỉ khiến anh ấy càng chán ghét chị.”
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Lâm Thư Nhu, cô gọi cuộc này là để khoe mình hiểu anh ta hơn tôi?”
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
Sau đó cô ta cười khẽ.
“Chẳng lẽ không phải sao? Chị có biết đêm chị sinh con, anh ấy ở đâu không?”
Tay tôi siết nhẹ điện thoại.
Lâm Thư Nhu hạ giọng, mang theo chút ác ý không che giấu.
“Anh ấy ở cùng em. Hôm đó em sốt, anh ấy ở bệnh viện chăm em cả đêm. Chị sinh non thì sao chứ? Trong lòng anh ấy, người quan trọng hơn vẫn là em.”
Tôi nhắm mắt lại.
Thì ra là vậy.
Đêm ấy, anh không phải tắt máy vì họp.
Anh ở bệnh viện.
Chỉ là không phải bệnh viện của tôi.
Tôi bỗng nhiên bật cười.
Lâm Thư Nhu ngẩn ra.
“Chị cười gì?”
“Cười cô ngu.”
“Chị…”
“Lâm Thư Nhu, cảm ơn cô đã tự mình đưa chứng cứ tới.”
Tôi nói xong, trực tiếp cúp máy.
Ba giây sau, tôi gửi đoạn ghi âm cuộc gọi cho luật sư Lục.
Rất nhanh, luật sư Lục trả lời:
“Rất hữu ích. Có thể bổ sung vào chứng cứ chứng minh anh ta bỏ mặc vợ con trong thời điểm sinh nở nguy cấp.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Không đau như tưởng tượng.
Có lẽ vì vết thương ấy đã thối rữa quá lâu.
Bây giờ chỉ là có người tự tay xé lớp băng gạc cuối cùng ra.
Máu đã không còn chảy nữa.
Chiều hôm đó, đoạn ghi âm được nộp vào hồ sơ vụ án.
Tối cùng ngày, không biết ai để lộ tin.
Cả thành phố A đều biết, năm Khương Niệm sinh non, Cố Trầm Chu lại ở bệnh viện chăm Lâm Thư Nhu.
Dư luận lập tức đảo chiều.
Trước đó còn có người nói tôi quá tuyệt tình, vừa ly h/ôn đã để nhà mẹ đẻ cắt hợp tác khiến Cố thị khó xử.
Bây giờ mọi người mới hiểu.
Không phải Khương Niệm tuyệt tình.
Mà là Cố Trầm Chu quá không phải người.
Khương Dã ngồi trong phòng khách đọc bình luận, cười lạnh liên tục.
“Cái gì mà tổng tài lạnh lùng? Anh thấy nó là tổng tài thiếu não thì có.”
Mẹ tôi trừng anh.
“Đừng nói tục trước mặt trẻ con.”
Khương Dã lập tức đổi giọng.
“Cố Trầm Chu là chú xấu.”
Nhạc Nhạc đang chơi xếp hình ngẩng đầu.
“Chú xấu là ai ạ?”
Khương Dã nghiêm túc đáp:
“Là người không cho mẹ cháu ăn cơm đầy đủ.”
Nhạc Nhạc lập tức nhíu mày.
“Xấu thật.”
Cả nhà bật cười.
Tôi cũng cười.
Cười xong, tôi cúi đầu nhìn hai con.
Trong lòng yên ổn lạ thường.
Những ngày tiếp theo, Cố thị càng lúc càng hỗn loạn.
Nhà cung ứng nghe tin Khương thị rút lui, lập tức yêu cầu thanh toán trước.
Ngân hàng tạm dừng khoản vay mới.
Dự án khu Nam bị chậm tiến độ.
Cổ đông trong Cố thị bắt đầu công khai chất vấn năng lực của Cố Trầm Chu.
Mà ngay lúc này, bác cả của anh, Cố Dục Sơn, người từng bị Cố Trầm Chu ép rời khỏi hội đồng quản trị, bỗng nhiên quay lại.
Ông ta nắm trong tay một phần tài liệu tố cáo.
Trong đó ghi rõ, dự án khu Nam có khoản tiền bất thường chảy qua công ty vỏ bọc đứng tên họ hàng xa của Lâm Thư Nhu.
Tin này vừa nổ ra, Cố thị thật sự rơi vào khủng hoảng.
Lâm Thư Nhu bị đưa đi điều tra nội bộ.
Bà Cố gọi điện cho tôi gần như phát điên.
“Khương Niệm! Có phải cô làm không? Cô muốn hại ch/ết Trầm Chu phải không?”
Tôi đang cắt trái cây cho An An.
Nghe vậy chỉ cảm thấy nực cười.
“Bà Cố, tôi không hại anh ta. Tôi chỉ không cứu anh ta nữa thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)