Thế Tử Phi Hòa Ly/Chương 6C. 6
20px

Hắn không mặc quan phục, nhưng quanh người vẫn toát lên khí thế quyền quý.

Hai thị vệ đứng ngoài cửa, khí áp nặng nề.

Hắn cũng chẳng nói lời nào.

Chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm ta.

Cứ như thể năm xưa là ta phản bội lời hứa, ta cưới người khác vậy.

Ta chẳng thèm đoái hoài.

Chậm rãi kiểm kê dược liệu, rà soát sổ sách.

Chỉ có mấy tiểu đồ nhìn nhau, rồi lặng lẽ lui xuống.

Không biết là ai nghĩ ra,

Khi trở lại, ai nấy đều xách một chậu nước lạnh.

“Nước tắm nguội rồi, cút đi cho rảnh mắt!”

Từ đầu tới chân, Tống Yến ướt sũng một lượt.

17.

Tống Yến biến mất mấy ngày, rồi lại xuất hiện.

Lần này, hắn không vào y quán nữa.

Chỉ ngồi ở lầu hai trà lâu đối diện, ngay vị trí có thể nhìn thẳng vào quầy thuốc của ta.

Vẫn vậy — không nói nhiều, không làm gì.

Chỉ nhìn chằm chằm ta.

Ta phát hiện —

Buông bỏ, thì ra là một chuyện dễ dàng đến thế.

Hắn xuất hiện, không còn ảnh hưởng gì đến ta.

Thậm chí nếu không phải bọn tiểu đồ vì muốn kéo thầy giáo bên tư thục về học thêm, thường xuyên lôi người ta vào y quán,

Ta cũng thường hay quên mất sự hiện diện của Tống Yến.

Hôm nay cũng vậy.

Nùng Châu cầm đầu, nói gì mà “khổ học mới thấy thời gian trôi nhanh”.

Giờ chưa đủ học, nhất định kéo Cố tiên sinh về nhà dùng bữa, tiếp tục học.

Ngoài trời mưa rơi.

Trong nhà tiếng cười không ngớt.

Vừa ăn cơm, vừa đọc thơ, thật là náo nhiệt.

Trời mưa lớn, nên ta tiễn họ ra cửa sau.

Chờ quay lại dọn dẹp, tắm rửa thay đồ xong, đã đến giờ đi ngủ.

Vừa tắt đèn, cửa viện bị đập vang trời.

“Giang Tẩm Nguyệt! Ra đây cho ta!”

“Giang Tẩm Nguyệt!”

Là tiếng của Tống Yến.

Giờ đã muộn, ta không muốn quấy rầy hàng xóm xung quanh, đành phải bung ô ra ngoài.

Không biết hắn đã đứng ngoài bao lâu, ướt đẫm toàn thân.

Trong dáng vẻ chật vật ấy lại lộ ra phẫn hận:

“Giang Tẩm Nguyệt, rốt cuộc nàng muốn thế nào?!”

Ta nhíu mày nhìn hắn.

Không hiểu hắn nói gì.

“Vẫn chưa đủ sao?

Ba năm nay, nàng không hồi thư, không nhận người ta cử tới đón, giờ ta đích thân xin điều ra ngoài, đến tận Kim Lăng tìm nàng, nàng vẫn không bằng lòng sao?!”

Ta nhìn dáng vẻ hắn gào thét, nghĩ mãi, mới nhớ ra năm xưa ở cổng phủ Kinh Triệu hắn từng nói gì.

Không kìm được bật cười:

“Tống đại nhân, ta chưa từng chờ ngài đến đón ta mà.”

Tống Yến nhìn ta, chẳng hiểu gì.

“A Nguyệt, nàng giận mấy năm rồi.

Ta bảo nàng kính trà Yên Nhiên, chỉ là muốn nàng nhún nhường một chút.

Ta cũng đã xin lỗi rồi mà?

Việc cưới Yên Nhiên cũng là ý nàng, nếu không ta đã không cho nàng ấy vào phủ.

Còn chuyện giữa ta và nàng ấy… cũng là do nàng mất con xong không để ta gần gũi.

Đúng, kể từ lúc đứa bé mất, nàng liền thay đổi.

A Nguyệt, Yên Nhiên vì rơi xuống nước mà ốm nặng, suýt nữa còn bị bôi nhọ danh tiếng,

Ta bảo nàng xin lỗi nàng ấy, như vậy là sai sao?”

Ta nhìn hắn, chẳng có chút cảm xúc nào.

Chỉ thấy mỏi mệt.

Những lời giải thích ấy, ta đã nói quá nhiều lần rồi.

Nhưng có những người, vĩnh viễn chỉ tin vào “chân tướng” mà họ muốn tin.

“Tống đại nhân muốn dầm mưa thì cứ việc, chỉ xin yên lặng một chút, đừng làm phiền người khác nghỉ ngơi.”

Ta đóng cửa viện lại, không thèm để tâm nữa.

Quay người rời đi.

18.

Nghe nói Tống Yến đổ bệnh.

Thị vệ thân cận của hắn đã đến tìm ta mấy lần, nói hắn bị dầm mưa, bệnh đến mức không thể dậy nổi, cầu ta đến chẩn trị.

Ta dĩ nhiên từ chối.

Kim Lăng đâu chỉ có mình ta là đại phu.

Chỉ là trận mưa này quả thực kéo dài quá lâu.

Đến khi nghe tin hạ du một huyện vỡ đê, thương vong vô số, ta không chút do dự, đeo hòm thuốc, dẫn theo Nùng Châu lên đường.

Gia gia từng dạy, cứu người là thiên mệnh của thầy thuốc.

Khi đến nơi, Tống Yến đang an trí dân chạy nạn, nhìn thấy ta, mắt hắn sáng rực lên.

Chuyện lớn trước mắt, ta không muốn dây dưa chuyện tình cảm vặt vãnh, nhanh chóng lao vào công việc cứu trợ.

Tống Yến cũng coi như hiểu chuyện, suốt thời gian đó đối đãi ta như một y nữ bình thường, công tư phân minh.

Chỉ là, khi tiếng khen ngợi ta trong đám dân dần lan rộng,

Trong ánh mắt hắn lại dần cháy lên thứ lửa từng lụi tắt.

Một hôm ta xem bệnh cho một ca nặng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...