
Giới Thiệu
Áp lực năm lớp 12 khiến tôi gần như phát đi/ên.
Vì muốn giải tỏa căng thẳng, tôi đã làm một chuyện vô cùng quá đáng. Tôi thường lén hôn cậu bạn câm đẹp trai trong lớp.
Nghe nói dopamine có thể làm dịu cảm giác lo âu.
Mà cậu ấy lại là người câm, dù có bị tôi bắt nạt cũng chẳng thể đi kể với ai.
Lần này cũng vậy.
Kỳ khảo sát tháng vừa rồi tôi thi không tốt. Tan học, tôi chặn cậu ấy trong khu rừng nhỏ phía sau trường rồi hôn đến mức đầu óc quay cuồng.
Bàn tay cậu ấy run nhẹ đặt lên eo tôi.
Ngay sau đó, một giọng nói khàn khàn nhưng cực kỳ dễ nghe vang lên:
“Noãn Noãn, đừng dừng lại.”
Tôi chết sững.
Cậu ấy cũng đứng hình.
Bởi vì…
Người mà tôi vẫn luôn cho rằng bị câm, hóa ra lại biết nói.
Mà cái tên “Noãn Noãn” trong miệng cậu ấy cũng chẳng phải tên tôi.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)