
Giới Thiệu
Đích tỷ mắng ta và ngoại thất nương của ta giống nhau, đều chỉ biết dùng sắc đẹp mê hoặc nam nhân.
Ta nhận.
Ngay sau đó, ta mượn danh nghĩa của nàng, cùng vị hôn phu tương lai đang trấn thủ nơi biên ải của nàng bắt đầu qua lại thư từ.
Trong thư, ta gọi hắn là phu quân, hắn gọi ta là kiều kiều.
Một người một câu, càng viết càng thân mật, lời lẽ càng lúc càng ái muội, hận không thể lập tức hồi kinh đem chuyện phu thê làm cho xong.
Cho đến khi ta gom đủ bạc để bỏ trốn, ta gửi đi một phong tuyệt bút.
“Chàng chỉ nói mà không làm, nhìn thế nào cũng biết là không được. Ta đã yêu người khác rồi, mong chàng mau chóng đến phủ từ hôn.”
Lừa được đích tỷ, ta thay y phục nha hoàn, nhân lúc đêm khuya lẻn ra từ cửa sau.
Nhưng đúng vào ngày thế tử Trấn Viễn Hầu khải hoàn hồi kinh, cửa thành kinh đô lại bị trọng binh phong tỏa, khiến ta cũng không thể rời đi.
Nam nhân trong truyền thuyết khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật, sát phạt quyết đoán không chớp mắt ấy, ánh mắt lướt qua đích tỷ, thẳng tắp rơi xuống người ta.
Ta trà trộn giữa đám người, sợ đến mức khẽ rùng mình.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)