Một bàn tay ta siết chặt thành nắm đấm, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay.
Ta biết Bùi Lâm hận ta, coi thường ta.
Nhưng kiếp này, ta đã tận lực tránh hắn rồi, vì sao hắn vẫn không chịu buông tha cho ta.
Trước mặt người bạn mà ta khó khăn lắm mới quen được, hắn lại bôi nhọ ta như vậy.
Nỗi tủi thân to lớn ập đến, nước mắt ngập đầy hai mắt, dần dần khiến ta không còn nhìn rõ bóng lưng người trước mặt.
Ta lau nước mắt, rút cổ tay khỏi bàn tay đang nắm lấy mình, bước lên phía trước, nói với Bùi Lâm:
“Không dám làm phiền thế tử nhọc lòng nhắc nhở, ta tự biết mình. Biết bản thân không xứng với các công tử chốn kinh thành các người, ta và Tạ tướng quân chỉ là bằng hữu. Hôm nay đến đây, chẳng qua chỉ muốn kết thúc vài tâm nguyện, ngắm thử hội đua thuyền rồng mà ta chưa từng được thấy. Không bao lâu nữa, ta sẽ trở về nhà. Về sau, cũng sẽ không còn gặp lại những quý nhân như các người nữa.”
Bùi Lâm thản nhiên nhìn ta.
“Ngươi nỡ trở về sao?”
“Bùi Lâm!” Tạ Chiêu thật sự không nhịn nổi nữa, bước lên một bước, từ trên cao giận dữ nhìn hắn, “Ngươi vừa phải thôi. Ta nể tình giao tình của bậc trưởng bối hai nhà, nên mới không động thủ với ngươi. Ngươi bôi nhọ Hàm Nguyệt cô nương như thế, thật không phải việc của bậc quân tử! Bất kể sau này ta và Hàm Nguyệt cô nương là quan hệ gì, cũng không liên quan đến ngươi! Mong ngươi tự đặt đúng vị trí của mình, bằng không, đừng trách ta không khách khí!”
Tạ Chiêu kéo cổ tay ta, nhanh bước đưa ta rời khỏi nơi đó.
Đến bên xe ngựa, hắn không đợi ta lên tiếng, trực tiếp đỡ ta vào xe, rồi chính mình cũng ngồi vào.
“Đi!”
Hắn hô một tiếng ra bên ngoài, xe ngựa lập tức lăn bánh.
09
Ta nghiêng đầu không nhìn hắn, vì nước mắt của ta thế nào cũng không ngừng được.
Ta lấy mu bàn tay lau đi, rồi lại chảy ra, đến cả bàn tay cũng ướt hết.
Trước mắt chợt xuất hiện một chiếc khăn tay.
Ta vươn tay định nhận lấy, ai ngờ hắn lại cách lớp khăn mà nắm lấy tay ta, thay ta lau sạch nước mắt trên tay, rồi lại lau lên mặt ta.
Hắn thở dài một tiếng:
“Không ngờ cũng có chuyện Tạ mỗ không làm được.”
“Là chuyện gì?” Ta không hiểu hắn có ý gì, khàn giọng hỏi.
“Vì sao không muốn gặp lại ta nữa?” Hắn ghé gần thêm một chút, hô hấp cũng nghe rõ, “Có phải là ta đã làm không tốt chỗ nào không?”
“Không phải.
” Ta có chút ngượng ngùng, khẽ né sang bên.
Tạ Chiêu có ý với ta, ta không phải không nhận ra.
Chỉ là như lời Bùi Lâm đã nói, ta xuất thân thương hộ, sợ bị người khác xem thường.
“Nếu không phải ta có ý với nàng, ta căn bản sẽ không đi xem mắt với nàng. Những cô nương tự động lao đến trước mặt ta, ta đều phải tránh, huống hồ là chuyện xem mắt thế này. Chính vì ta biết là nàng, nên mới muốn tiến thêm một bước để tiếp xúc.”
Hắn mở chiếc khăn ra, gấp mặt trái lại, dùng chỗ khô tiếp tục lau mắt cho ta.
“Đôi mắt này đẹp đến vậy, đừng vì người không đáng mà rơi lệ.
“Thật ra ta biết, Bùi Lâm để ý nàng rồi.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Hôm ấy lúc đối thơ, ta đứng phía sau đám người, nhìn thấy hắn cứ luôn nhìn nàng. Tên nhóc đó ta hiểu rõ, đối với người và vật mà hắn thật lòng thích, từ trước đến nay đều chẳng có thái độ tốt.”
“Không đâu, hắn sẽ không thích ta.”
Lần này, Tạ Chiêu nắm lấy tay ta.
“Bất kể hắn có thích nàng hay không, cũng không liên quan đến nàng và ta. Ta lòng mang yêu mến nàng, nàng có thể nhìn ta một chút được không?”
“Ta…”
Ta chưa từng được ai chân thành tỏ bày như vậy, nhất thời không biết phải đáp lại thế nào, cũng không dám tin.
“Không cần vội trả lời, chúng ta ngày còn dài. Hôm nay hội đua thuyền rồng lại không xem thành, là tại ta, đến quá muộn, còn gặp phải kẻ không nên gặp.
“Không sao, kinh thành năm nào cũng có hội đua thuyền rồng, sang năm chúng ta lại xem.”
“Nhưng…” Ta vẫn phải nói rõ với hắn.
“Ta nhớ nhà rồi, ta muốn trở về thăm phụ mẫu ta.”
“Chuyện đó có gì khó, nhớ nhà thì về thăm họ, ta đưa nàng đi, vừa hay ta cũng muốn xem thử là người thế nào mới dạy dỗ ra một cô nương tốt như nàng.”
“Biết cưỡi ngựa, biết đối thơ, lại còn dũng cảm.”
“Làm sao ngài biết ta biết đối thơ? Hôm ấy rõ ràng…” Rõ ràng hôm ấy ta chẳng hề nói gì cả.
Hắn cười:
“Nữ tử không biết đối thơ, Bùi gia sẽ không mời. Hôm ấy ta nhìn vẻ mặt của nàng là biết nàng hiểu, chỉ là không đáp thôi.”
Hắn nắm tay ta, từ đó không buông ra nữa.
“Ta đưa nàng về. Chuyện về nhà của nàng, cứ chờ ta sắp xếp. Mấy ngày này ta sắp xếp ổn thỏa rồi, sẽ đích thân đưa nàng đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)