Run Rẩy/Chương 8C. 8
20px

Tôi vừa định đáp, mảnh ngọc vỡ trong túi bỗng nóng lên.

Không ổn.

Từ Hoài lấy từ tay áo ra một lá bùa đen, ném mạnh xuống đất.

Gió lạnh đột nhiên nổi lên.

Đèn pha chớp tắt.

Cảnh sát và vệ sĩ xung quanh đều khựng lại trong nháy mắt.

Từ Hoài xoay người lao về phía Chu Nhiên.

Mục tiêu của ông ta không phải tôi.

Mà là người bị khóa mệnh.

Tôi không kịp nghĩ, lập tức ném chiếc khóa bạc vào lư hương trước tượng Quan Âm.

Keng!

Khóa bạc rơi vào tro hương.

Một tiếng vỡ giòn vang lên.

Chu Nhiên ôm ngực, khuỵu xuống.

Từ Hoài hét lên:

“Cô dám phá khóa!”

Tôi cũng hét lại:

“Ông dám lừa tiền!”

“…”

Không khí căng thẳng bị tôi phá nát.

Nhưng tôi không rảnh để ý.

Vì ngay sau khi khóa bạc vỡ, một bóng đen từ trong đó lao ra.

Nó không có hình dạng rõ ràng.

Chỉ giống như một đoàn sương đen.

Từ Hoài lập tức lấy ra một chiếc bình đồng, muốn thu nó lại.

Tôi cuối cùng hiểu.

Ông ta không chỉ muốn vận của Chu Nhiên.

Ông ta còn nuôi thứ này bằng vận người khác.

Tôi nghiến răng.

“Đào!”

Tiểu Đào lập tức hiểu ý, ném túi bột màu trắng cho tôi.

Tôi tung bột vào không trung.

Bột gặp gió tản ra, bám lên bóng đen.

Đó là tro hương trộn bột huỳnh quang.

Vốn dùng để làm hiệu ứng “hiện hình” trong show diễn.

Không ngờ hôm nay thật sự khiến thứ đó hiện hình.

Bóng đen bị ánh sáng chiếu vào, phát ra tiếng rít chói tai.

Từ Hoài tức giận:

“Cô dùng thứ rác rưởi gì vậy?”

Tôi đáp:

“Khoa học.”

Chu Nhiên đang đau đến mặt trắng bệch mà vẫn không nhịn được cười.

Cảnh sát và vệ sĩ lúc này cũng hoàn hồn, lập tức lao lên khống chế Từ Hoài.

Nhưng bóng đen kia vẫn chưa tan.

Nó quay một vòng, đột nhiên lao về phía tôi.

Tôi đứng chết trân.

Đầu óc trống rỗng.

Xong rồi.

Lần này thật sự phải gặp bà cố ngoại rồi.

Ngay khoảnh khắc bóng đen sắp chạm vào tôi, hai mảnh ngọc vỡ trong túi đột nhiên bay ra.

Ánh sáng xanh nhạt bùng lên.

Một giọng nói quen thuộc vang bên tai.

“Nhóc con vô dụng.”

Tôi mở to mắt.

Bà cố ngoại.

Một bóng dáng mơ hồ xuất hiện trước mặt tôi.

Bà vẫn mặc chiếc áo vải xanh cũ, tóc bạc búi sau đầu, vẻ mặt ghét bỏ y như lúc còn sống.

“Bà!”

Tôi suýt khóc.

“Bà đến cứu con sao?”

Bà cố ngoại lạnh lùng nói:

“Không cứu con thì để con làm mất mặt tổ tông à?”

Tôi: “…”

Vẫn là bà tôi.

Miệng độc, nhưng đáng tin.

Bà giơ tay, ánh sáng xanh bao lấy bóng đen.

Bóng đen giãy giụa dữ dội, nhưng càng giãy càng nhỏ.

Từ Hoài nhìn cảnh này, lần đầu tiên lộ vẻ hoảng sợ thật sự.

“Không thể nào…”

“Cô là người Diệp gia?”

Tôi quay đầu.

“Diệp gia gì?”

Bà cố ngoại liếc tôi.

“Về nhà tự đọc gia phả.”

Tôi: “…”

Bà ơi, giờ là lúc giải thích thân thế nữ chính đó.

Bà chuyên nghiệp chút được không?

Chỉ vài giây sau, bóng đen hoàn toàn tan biến.

Khóa bạc trong lư hương cũng nứt thành từng mảnh.

Chu Nhiên thở dốc, sắc mặt dần hồi phục.

Từ Hoài bị cảnh sát đè xuống đất, vẫn không cam lòng nhìn tôi.

“Diệp Cửu, cô phá chuyện của tôi, người phía sau tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt ông ta.

“Ông biết phản diện thường thua vì cái gì không?”

Ông ta nghiến răng.

Tôi đáp thay:

“Vì nói quá nhiều.”

Sau đó tôi quay sang cảnh sát.

“Chú ơi, ông ta vừa tự thú có đồng phạm phía sau.”

Từ Hoài: “…”

Chu Nhiên bật cười thành tiếng.

Tôi nhìn cậu ta.

“Cười gì?”

Cậu ta lắc đầu.

“Không có gì.”

“Chỉ là đột nhiên cảm thấy…”

“Cô cũng không vô dụng lắm.”

Tôi tức giận.

“Cảm ơn lời khen như bố thí của cậu nhé.”

9

Sau đêm ở miếu Quan Âm, mọi chuyện phát triển nhanh hơn tôi tưởng.

Từ Hoài bị bắt.

Thiên Huyền Các bị điều tra.

Từ sổ sách của bọn họ, cảnh sát phát hiện một đường dây lừa đảo phong thủy khổng lồ.

Không chỉ lừa tiền giới nhà giàu, bọn họ còn thông qua “tư vấn vận mệnh” để lấy thông tin riêng tư, sau đó dùng những thông tin đó uy hiếp khách hàng.

Trong máy tính của Từ Hoài còn có rất nhiều tài liệu liên quan đến việc thao túng cổ phần các gia tộc.

Nhà họ Chu chỉ là một trong số đó.

Tin tức vừa tung ra, cả giới thượng lưu thành phố A chấn động.

Những phu nhân từng âm thầm tìm Thiên Huyền Các lập tức hoảng loạn.

Người xóa lịch sử giao dịch.

Người chối quan hệ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...