“Ừ, về nhà.”

Bà không khóc nữa.

Nhưng lúc đi ngang qua sân khấu, bà dừng lại.

Bà quay về phía mẹ Chu.

Giọng bà già nua nhưng rõ ràng:

“Bà Chu.”

“Nhà chúng tôi không giàu bằng nhà bà.”

“Nhưng cháu gái tôi không phải thứ để nhà bà đem ra giẫm đạp.”

“Một người đàn ông ngay cả lễ cưới cũng không chịu tự mình đến, nhà tôi không cần.”

Nói xong, bà kéo tay tôi.

“Đi thôi, A Thanh.”

Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên cảm thấy chiếc váy cưới trên người không còn nặng nữa.

Tôi không còn là cô dâu bị bỏ rơi đứng giữa lễ đường.

Tôi chỉ là Lâm Thanh.

Là cháu gái được bà ngoại yêu thương.

Là người phụ nữ cuối cùng cũng tỉnh mộng.

5

Tôi còn chưa ra khỏi khách sạn, Chu Yến Trì đã chạy tới.

Anh ta vẫn mặc bộ lễ phục chú rể màu đen.

Cúc áo trước ngực hơi lệch, cà vạt cũng có chút lộn xộn.

Phía sau anh ta, Tô Miểu kéo chiếc vali hồng, hai mắt đỏ hoe như một đóa hoa nhỏ bị mưa vùi dập.

Nếu đổi lại là trước đây, nhìn thấy Chu Yến Trì vội vã như vậy, có lẽ tôi sẽ tự lừa mình rằng anh ta vẫn quan tâm đến tôi.

Nhưng bây giờ tôi chỉ thấy buồn cười.

Một người đàn ông có thể chạy đến sau khi mọi thứ bị hủy.

Vậy vì sao ngay từ đầu không thể chạy tới đúng giờ?

Chu Yến Trì nhìn thấy tôi, lập tức bước nhanh tới.

“A Thanh.”

Anh ta đưa tay muốn nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi nghiêng người tránh đi.

Luật sư Đường tiến lên nửa bước, chắn trước mặt tôi.

“Ông Chu, xin giữ khoảng cách.”

Chu Yến Trì nhíu mày.

“Đây là chuyện giữa tôi và vị hôn thê của tôi.”

Tôi lạnh nhạt sửa lại:

“Cựu vị hôn thê.”

Sắc mặt anh ta trầm xuống.

“Lâm Thanh, em nhất định phải nói chuyện như vậy sao?”

Tôi nhìn anh ta.

“Không thì sao?”

“Phải nói thế nào mới đúng ý anh?”

“Cảm ơn anh đã không xuất hiện trong lễ cưới?”

“Cảm ơn anh đã thuê shipper thay anh cưới tôi?”

“Hay cảm ơn anh đã chu đáo dặn người ta rằng nếu bà ngoại tôi nhận nhầm thì không cần giải thích?”

Mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt Chu Yến Trì lại khó coi hơn một phần.

Anh ta nhìn thoáng qua bà ngoại phía sau tôi, môi mấp máy.

“Bà ngoại, con…”

Bà ngoại quay mặt đi.

“Đừng gọi tôi là bà ngoại.”

“Cậu không xứng.”

Chu Yến Trì sững lại.

Có lẽ từ trước đến nay anh ta chưa từng nghe bà ngoại nói nặng lời như vậy.

Trong trí nhớ của anh ta, bà ngoại tôi luôn hiền lành, mỗi lần gặp anh ta đều cười tủm tỉm, bảo anh ăn nhiều một chút, lái xe chậm một chút, làm việc đừng quá mệt.

Anh ta đã quen với tình yêu thương ấy.

Cho nên anh ta mới dám cho rằng, chỉ cần anh ta nói vài câu mềm mỏng, bà ngoại sẽ thay tôi khuyên tôi tha thứ.

Nhưng anh ta quên mất.

Người càng hiền lành, khi bị chạm tới giới hạn, lại càng tuyệt tình.

Tô Miểu đúng lúc lên tiếng.

“Chị Lâm, chị đừng trách Yến Trì.”

“Hôm nay đều là lỗi của em.”

“Em thật sự không biết hôm nay là ngày cưới của hai người.”

Lời này vừa dứt, tôi bật cười thành tiếng.

Tôi lấy điện thoại ra, mở trạng thái vòng bạn bè kia, đưa tới trước mặt cô ta.

“Tô Miểu, cô có muốn đọc lại câu mình đăng không?”

Gương mặt Tô Miểu trắng bệch.

Chu Yến Trì nhíu mày.

“Trạng thái gì?”

Tô Miểu lập tức lắc đầu, nước mắt rơi xuống.

“Không có gì…”

“Chị Lâm, em chỉ nhất thời hồ đồ.”

“Em không ngờ chị sẽ nhìn thấy.”

Tôi nghiêng đầu.

“Cô đặt chế độ chỉ mình tôi nhìn thấy, lại nói không ngờ tôi sẽ nhìn thấy?”

“Tô Miểu, cô xem tôi là cô dâu bị bỏ rơi, hay xem mình là người bị thiểu năng?”

Sắc mặt cô ta cứng đờ.

Xung quanh có không ít khách chưa rời đi, vừa nghe thấy câu này, ánh mắt nhìn Tô Miểu lập tức thay đổi.

Chu Yến Trì giật lấy điện thoại của Tô Miểu.

Không biết anh ta nhìn thấy gì, cả người bỗng nhiên cứng lại.

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

“Thấy rõ rồi?”

“Cô ấy không yếu đuối đến mức không biết hôm nay là ngày gì.”

“Cô ấy còn biết chụp ảnh anh mặc lễ phục chú rể giúp cô ấy đặt vali vào cốp xe.”

“Cô ấy cũng biết viết: đám cưới có thể tổ chức lại, nhưng điều cô ấy cần chỉ là anh trong ngày hôm nay.”

“Chu Yến Trì, anh cảm động không?”

Khóe môi Chu Yến Trì mím chặt.

Anh ta quay đầu nhìn Tô Miểu.

“Miểu Miểu, em đăng cái này thật sao?”

Tô Miểu bật khóc.

“Em chỉ là quá sợ…”

“Em sợ sau khi anh kết hôn, anh sẽ không quan tâm em nữa.”

“Em biết mình sai rồi.”

“Nhưng em không có ý phá hỏng đám cưới của hai người.”

Tôi vỗ tay rất nhẹ.

“Hay.”

“Không có ý phá hỏng đám cưới, chỉ là chọn đúng ngày cưới gọi chú rể đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...