Tình yêu anh ta dành cho Tô Miểu cũng chẳng cao quý đến đâu.
Nó chỉ được xây trên điều kiện không làm tổn hại tới lợi ích của anh ta.
Anh ta có thể bỏ lại tôi vì cô ta.
Nhưng chưa chắc dám cưới cô ta trước mặt tất cả mọi người.
Tô Miểu cũng nhận ra điều đó.
Ánh mắt cô ta thoáng qua một tia hoảng loạn.
“Yến Trì…”
Chu Yến Trì im lặng.
Tôi không muốn xem tiếp vở kịch rẻ tiền ấy nữa.
Tôi đỡ bà ngoại rời khỏi khách sạn.
Sau lưng, mẹ Chu gấp gáp gọi điện cho từng người để cứu vãn tình hình.
Chu Yến Trì đứng tại chỗ, lần đầu tiên không đuổi theo tôi.
Có lẽ anh ta cuối cùng cũng hiểu.
Lâm Thanh từng đứng sau lưng anh ta mười năm.
Nhưng một khi tôi quay đầu rời đi, anh ta chưa chắc đuổi kịp.
6
Tối hôm đó, video ở lễ cưới bị lan truyền.
Tiêu đề vô cùng chói mắt.
【Chú rể bỏ lễ cưới đi giúp bạch nguyệt quang dọn nhà, thuê shipper thay mình cưới vợ.】
【Bản hướng dẫn đỉnh cao: nếu bà ngoại cô dâu mắt kém thì không cần giải thích.】
【Cô dâu chiếu thẳng bằng chứng lên màn hình lớn, hủy hôn tại chỗ.】
Chưa đầy ba tiếng, chuyện này đã leo lên hot search địa phương.
Dù nhà họ Chu nhanh chóng bỏ tiền gỡ bài, nhưng cư dân mạng đã kịp lưu lại video.
Càng gỡ, mọi người càng tò mò.
Càng bị chặn, mọi người càng lan truyền dữ dội.
Tôi đưa bà ngoại về nhà, giúp bà thay áo, rửa mặt, rồi pha cho bà một tách trà nóng.
Bà ngoại ngồi trên sofa, nhìn chiếc sườn xám đỏ sẫm đã cởi ra đặt trên ghế.
Một lúc lâu sau, bà thở dài.
“Đáng tiếc bộ đồ này.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh bà.
“Không đáng tiếc.”
“Lần sau bà mặc nó đi dự tiệc mừng cháu thăng chức.”
Bà ngoại bật cười.
Cười được một lát, mắt bà lại đỏ.
“A Thanh, cháu đau lòng không?”
Tôi im lặng.
Đau chứ.
Mười năm không phải mười ngày.
Tôi từng thật lòng muốn cùng Chu Yến Trì sống đến già.
Tôi từng tưởng anh ta chỉ mềm lòng với Tô Miểu một chút, chỉ không biết từ chối quá khứ một chút.
Tôi từng nghĩ chỉ cần kết hôn rồi, chúng tôi sẽ có gia đình riêng, mọi thứ sẽ tốt hơn.
Hóa ra không phải.
Một người đàn ông không biết giữ ranh giới trước hôn nhân, sau hôn nhân cũng sẽ không đột nhiên trở nên sạch sẽ.
Tôi tựa đầu lên vai bà ngoại.
“Đau lòng.”
“Nhưng cháu không hối hận.
”
Bà ngoại nhẹ nhàng xoa tóc tôi.
“Đau thì cứ đau.”
“Đừng quay đầu là được.”
Tôi nghẹn ngào “vâng” một tiếng.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi nhận được tin nhắn lạ.
Là Chu Yến Trì dùng số khác gửi tới.
【A Thanh, anh ở dưới nhà em.】
【Anh biết hôm nay em chịu ấm ức.】
【Anh muốn gặp em nói chuyện tử tế.】
Tôi đứng dậy đi tới bên cửa sổ.
Dưới khu nhà, chiếc xe quen thuộc của anh ta quả nhiên dừng bên đường.
Chu Yến Trì đứng cạnh xe, vẫn mặc bộ lễ phục chú rể kia.
Đèn đường kéo bóng anh ta rất dài.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ mềm lòng.
Tôi từng mềm lòng quá nhiều lần.
Khi Tô Miểu nửa đêm gọi điện nói mình bị sốt, anh ta bỏ tôi đang truyền dịch trong bệnh viện để đi tìm cô ta.
Sau đó anh ta ôm hoa tới xin lỗi.
Anh ta nói:
“A Thanh, Miểu Miểu chỉ có một mình ở thành phố này.”
“Em có bà ngoại, có anh, nhưng cô ấy thật sự không còn ai.”
Tôi tha thứ.
Khi tôi phát hiện anh ta mỗi tháng đều chuyển tiền cho Tô Miểu, anh ta nói cô ta đang giai đoạn khó khăn.
“A Thanh, tiền bạc không đại diện cho tình yêu.”
“Anh chỉ không thể thấy bạn cũ rơi vào đường cùng.”
Tôi lại tha thứ.
Khi Tô Miểu say rượu ôm cổ anh ta trước mặt tôi, anh ta chỉ gỡ tay cô ta ra rồi giải thích:
“Cô ấy uống say, không biết mình làm gì.”
“Em đừng tính toán với người say.”
Tôi vẫn tha thứ.
Tha thứ đến cuối cùng, anh ta thật sự cho rằng tôi không có giới hạn.
Tôi kéo rèm lại.
Sau đó trả lời đúng một câu.
【Ngày mai mười giờ, luật sư sẽ liên hệ với anh.】
Gửi xong, tôi chặn luôn số đó.
Bà ngoại nhìn tôi.
“Là Tiểu Trì?”
“Vâng.”
“Cháu không xuống gặp sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không gặp.”
“Gặp rồi anh ta sẽ chỉ nói rằng mình sai, nói rằng sau này sẽ sửa.”
“Nhưng một người thật sự biết mình sai sẽ không đợi đến lúc bị phát hiện mới xin lỗi.”
Bà ngoại nhìn tôi thật lâu.
Sau đó bà gật đầu.
“Cháu trưởng thành rồi.”
Đêm đó, Chu Yến Trì đứng dưới nhà tôi đến gần rạng sáng.
Tô Miểu thì liên tục đăng trạng thái.
Ban đầu là:
【Có những chuyện, người ngoài không hiểu thì đừng vội phán xét.】
Sau đó là:
【Tôi chưa từng muốn cướp đi hạnh phúc của ai, chỉ là có những tình cảm không thể nói rõ.】
Chaporia
Bình Luận (0)