Bên dưới có người thương hại.

Nhưng nhiều người tỉnh táo hơn.

【Chăm sóc cả đời? Anh ta có vị hôn thê mà.】

【Cô nhận nhà, nhận xe, nhận tiền của chồng sắp cưới người khác, giờ còn khóc mình không có gia thế?】

【Người không có gia thế không đáng ghét, người không có đạo đức mới đáng ghét.】

【Cô nói anh ta hứa chăm sóc cô cả đời, vậy anh ta là tra nam chứ cô cũng đâu vô tội.】

Tô Miểu thấy hướng gió không đúng, lập tức tung ra một quả bom khác.

Cô ta đăng ảnh chụp một tờ xét nghiệm.

Kèm dòng chữ:

【Tôi vốn không muốn nói, nhưng con là vô tội.】

Trong nháy mắt, mọi người đều choáng váng.

Kha Ninh cầm điện thoại xông vào văn phòng tôi.

“Sếp!”

“Tô Miểu nói cô ta có thai!”

Tôi đang xem báo cáo kiểm toán, nghe vậy cũng khựng lại.

Không phải đau lòng.

Mà là cảm thấy ghê tởm.

Nếu đứa bé là của Chu Yến Trì, vậy trong suốt thời gian chuẩn bị đám cưới, anh ta vẫn luôn lừa tôi.

Nếu không phải, Tô Miểu còn ghê tởm hơn.

Tôi mở bài đăng xem.

Tờ xét nghiệm bị che mất rất nhiều thông tin, chỉ để lại mấy chữ “dương tính”.

Kha Ninh tức giận hỏi:

“Sếp, giờ làm sao?”

Tôi nhìn kỹ bức ảnh.

“Không đúng.”

“Sao ạ?”

“Bệnh viện trên góc phải.”

Tôi phóng to ảnh.

“Tấm xét nghiệm này là của bệnh viện An Hòa.”

“Nhưng tôi nhớ bệnh viện đó từ năm ngoái đã đổi mẫu giấy xét nghiệm, logo mới không phải thế này.”

Kha Ninh sửng sốt.

“Sếp chắc không?”

Tôi không chắc một trăm phần trăm.

Nhưng kiểm tra là được.

Tôi gọi cho luật sư Đường.

Nửa tiếng sau, ông gửi lại tin nhắn.

【Bệnh viện An Hòa xác nhận mẫu giấy trong ảnh đã ngừng sử dụng từ tháng 9 năm ngoái.】

【Ngoài ra, mã số xét nghiệm bị che nhưng vẫn lộ một phần. Theo quy tắc mã số, đây là phiếu kiểm tra từ hai năm trước.】

Tôi đọc xong, chỉ cảm thấy Tô Miểu thật sự tự tìm đường chết.

Cô ta muốn dùng một đứa bé chưa chắc tồn tại để ép Chu Yến Trì quay đầu.

Đáng tiếc cô ta quá vội.

Vội đến mức lấy đại một tấm xét nghiệm cũ ra chỉnh sửa.

Tôi không lập tức đăng bài.

Tôi gọi cho Chu Yến Trì.

Đây là lần đầu tiên sau khi hủy hôn, tôi chủ động gọi cho anh ta.

Anh ta gần như bắt máy ngay lập tức.

“A Thanh?”

Giọng anh ta có chút hy vọng.

Tôi nói thẳng:

“Tô Miểu nói cô ta có thai, anh biết chưa?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Sau đó anh ta khàn giọng:

“Anh vừa thấy.”

“Là của anh à?”

Anh ta lập tức nói:

“Không phải.”

Tôi nhướng mày.

“Anh chắc?”

“Anh chắc.”

Giọng anh ta nặng nề.

“Anh và cô ấy chưa từng…”

Anh ta dừng lại, như thể khó mở miệng.

Tôi không có hứng nghe chi tiết.

“Được.”

“Vậy anh tự xử lý.”

Chu Yến Trì vội vàng nói:

“A Thanh, em tin anh?”

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Tôi không tin anh.”

“Tôi tin chứng cứ.”

“Phiếu xét nghiệm kia là giả.”

Anh ta ngẩn ra.

Tôi gửi tài liệu luật sư Đường thu được cho anh ta.

“Muốn cứu Chu thị thì tự đăng đính chính.”

“Đừng để tôi phải ra tay thay anh.”

Chu Yến Trì im lặng một lát.

“Vì sao em giúp anh?”

Tôi cười nhạt.

“Anh nghĩ nhiều rồi.”

“Tôi không giúp anh.”

“Tôi chỉ không muốn tên mình bị buộc chung với vở kịch rẻ tiền của hai người.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Một tiếng sau, Chu Yến Trì đăng thông cáo.

Anh ta phủ nhận mình có quan hệ nam nữ với Tô Miểu, đồng thời công bố kết quả xác minh phiếu xét nghiệm là giả.

Thông cáo dùng lời lẽ rất lạnh.

Gần như không chừa chút thể diện nào cho Tô Miểu.

Cư dân mạng lập tức đổi hướng.

【Tô Miểu tự bạo rồi.】

【Tôi cứ tưởng là bạch nguyệt quang, hóa ra là máy hút máu kiêm máy nói dối.】

【Chu Yến Trì cũng chẳng tốt đẹp gì. Nếu anh ta giữ ranh giới từ đầu, người ta có cơ hội diễn tới hôm nay không?】

【Cô dâu cũ là người tỉnh nhất. Chạy nhanh thật sự là đúng.】

Tô Miểu hoàn toàn hoảng loạn.

Cô ta gọi điện cho Chu Yến Trì, không được.

Gọi cho mẹ Chu, bị chặn.

Cô ta chạy đến công ty Chu thị gây náo loạn, bị bảo vệ mời ra.

Cuối cùng cô ta tìm đến tôi.

Hôm ấy trời mưa nhỏ.

Tôi vừa từ công ty ra thì thấy cô ta đứng trước cửa.

Không còn chiếc váy trắng yếu ớt trên livestream, cô ta mặc áo khoác mỏng, tóc bị mưa làm ướt, gương mặt tái nhợt.

Nhìn thấy tôi, cô ta lập tức lao tới.

“Lâm Thanh!”

Bảo vệ định cản, tôi giơ tay ra hiệu không cần.

Tô Miểu đứng cách tôi vài bước, hai mắt đỏ ngầu.

“Cô hài lòng chưa?”

“Cô hại tôi thành như vậy, cô hài lòng chưa?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...