“Mẹ lại nằm viện.”
“Công việc cũng không thuận lợi…”
“Anh sai rồi, được chưa?”
“Anh xin lỗi em.”
Anh ta tiến lên một bước.
Muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi tránh đi.
“Trình Lỗi.”
“Có những lời một khi đã nói ra.”
“Thì không thể thu lại được nữa.”
“Cũng giống như có những chuyện đã làm rồi.”
“Thì không thể coi như chưa từng xảy ra.”
“Anh về trước đi.”
“Đợi khi cả hai chúng ta đều bình tĩnh lại.”
“Rồi hãy nói tiếp.”
Bàn tay của Trình Lỗi cứng đờ giữa không trung.
Rất lâu sau.
Anh ta mới từ từ hạ tay xuống.
“Được.”
“Anh đi.”
Anh ta xoay người.
Bước ra ngoài cửa.
Đến trước thang máy thì dừng lại.
Quay đầu nhìn tôi một lần cuối.
Ánh mắt đó.
Rất nhiều năm sau.
Tôi vẫn còn nhớ.
Không cam lòng.
Tủi thân.
Và cả sự oán hận sâu sắc.
Cửa thang máy mở ra.
Anh ta bước vào.
Cánh cửa chậm rãi khép lại.
Tôi đóng cửa nhà.
Khóa trái.
Dựa lưng vào cánh cửa.
Từ từ trượt người ngồi xuống sàn.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Không phải vì đau lòng.
Mà là vì được giải thoát.
07
Hai ngày cuối tuần.
Tôi nhốt mình trong nhà.
Điện thoại chuyển sang chế độ im lặng.
Không nghe cuộc gọi của bất kỳ ai.
Đói thì gọi đồ ăn.
Buồn ngủ thì ngủ.
Tối Chủ nhật.
Tôi mới bật điện thoại lên.
Hàng chục cuộc gọi nhỡ hiện ra.
Phần lớn đều là của Trình Lỗi.
Ngoài ra còn có vài số lạ.
WeChat gần như nổ tung.
Trình Lỗi gửi hơn chục đoạn tin nhắn thoại dài.
Mẹ chồng cũng gửi năm sáu tin.
Giọng điệu chuyển từ lo lắng.
Sang bất mãn.
Rồi thành trách móc.
“Tiểu Vy à, sao con không nghe điện thoại?”
“Tiểu Lỗi nói hai đứa cãi nhau rồi. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”
“Vợ chồng nào mà không có lúc giận nhau qua đêm.”
“Con mau tới bệnh viện đi.”
“Mẹ đứng ra hòa giải cho hai đứa.”
“Hứa Vy, con quá không hiểu chuyện rồi!”
“Tiểu Lỗi làm việc vất vả như vậy, con còn gây chuyện với nó!”
“Mẹ nói cho con biết.”
“Phụ nữ phải biết đủ.”
“Tiểu Lỗi đối xử với con như vậy là quá tốt rồi!”
“Mau tới bệnh viện xin lỗi đi.”
“Nếu không mẹ thật sự sẽ tức giận đấy!”
Tôi đọc hết.
Nhưng không trả lời lấy một tin.
Còn có vài tin khác của mẹ Trình Lỗi.
“Tiểu Vy, mẹ nghe Tiểu Lỗi nói con gửi hết đồ của nó về rồi à?”
“Vợ chồng trẻ cãi nhau thì cãi nhau.”
“Sao lại đuổi chồng ra khỏi nhà như thế?”
“Chuyện này mà truyền ra ngoài thì mất mặt biết bao.”
“Nghe lời mẹ.”
“Mau bảo Tiểu Lỗi quay về.
”
“Hai đứa sống cho tử tế đi.”
Tôi vẫn không trả lời.
Tin nhắn cuối cùng là của Trình Lỗi.
Thời gian gửi cách đây một giờ.
“Hứa Vy, chúng ta gặp nhau nói chuyện đi.”
“Tối mai bảy giờ.”
“Ở quán cà phê chúng ta thường tới.”
“Nếu em không đến.”
“Anh sẽ tới công ty tìm em.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó một lúc.
Sau đó trả lời lại đúng một chữ.
“Được.”
“Được.”
Thứ Hai.
Tôi vẫn đi làm như bình thường.
Tin tức thăng chức đã lan truyền khắp công ty.
Gặp mặt ở đâu cũng có người chúc mừng tôi.
Tổng giám đốc Lý lại tìm tôi nói chuyện về việc điều động ra nước ngoài.
“Em suy nghĩ thế nào rồi?”
“Tổng giám đốc Lý, nếu em đi, em có thể mang theo bao nhiêu người?”
“Em có thể mang theo đội ngũ nòng cốt.”
“Không quá năm người.”
“Ngoài ra, công ty sẽ giải quyết vấn đề nhà ở, giáo dục cho con cái, công việc của người phối ngẫu…”
“Không cần lo cho người phối ngẫu.”
Tôi ngắt lời ông.
“Em đi một mình.”
Tổng giám đốc Lý thoáng sững người.
Sau đó gật đầu.
“Được.”
“Vậy em tự sắp xếp.”
“Trước cuối tháng cho tôi câu trả lời cuối cùng.”
“Vâng.”
Trở lại chỗ ngồi.
Tiểu Chu lập tức ghé sát lại.
“Chị Vy, chị thật sự muốn ly hôn à?”
“Có lẽ vậy.”
“Thế chuyện điều động ra nước ngoài chị đi thật sao?”
“Đi.”
Tôi trả lời không chút do dự.
“Tại sao lại không đi?”
“Cơ hội hiếm có như vậy.”
“Nhưng mà… ba năm lận đấy.”
Tiểu Chu có chút lo lắng.
“Đến lúc quay về chị cũng ngoài ba mươi rồi.”
“Tuổi xuân của phụ nữ có được mấy năm đâu.”
“Chị Vy, hay là chị suy nghĩ thêm đi?”
Tôi bật cười.
“Tiểu Chu.”
“Tuổi xuân của phụ nữ không phải để đếm ngược hạn sử dụng.”
“Mà là để trưởng thành.”
“Để tích lũy.”
“Để khiến bản thân trở nên tốt hơn.”
“Huống hồ ngoài ba mươi thì sao?”
“Ngoài ba mươi.”
“Đang là độ tuổi đẹp nhất.”
Tiểu Chu gật đầu.
Dường như hiểu.
Lại dường như chưa hiểu.
“Thế còn anh rể…”
“Tối nay nói chuyện.”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Nói xong sẽ có kết quả.”
08
Bảy giờ tối.
Tôi đến quán cà phê đúng hẹn.
Trình Lỗi đã tới từ trước.
Ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ quen thuộc.
Anh ta trông có vẻ tiều tụy hơn nhiều.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Thấy tôi bước vào.
Anh ta miễn cưỡng nở một nụ cười.
“Em tới rồi à?”
“Anh gọi cho em một ly latte ít đường rồi.”
“Cảm ơn.”
Tôi ngồi xuống.
Đúng lúc nhân viên phục vụ mang cà phê tới.
“Hứa Vy.”
“Mấy ngày nay anh đã suy nghĩ rất nhiều.”
Chaporia
Bình Luận (0)