Gương mặt Trình Lỗi dưới màn mưa.
Trắng bệch đến đáng sợ.
Anh ta muốn nói điều gì đó.
Nhưng cuối cùng.
Lại không nói gì.
Chỉ xoay người.
Bước vào màn mưa.
Tôi gọi xe trở về công ty.
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của tôi.
Tuần sau sẽ bay sang châu Âu.
Tiểu Chu giúp tôi thu dọn đồ đạc.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Chị Vy.”
“Chị thật sự phải đi sao?”
“Ba năm lận đó.”
“Lâu lắm luôn.”
“Chứ đâu phải không trở về nữa.”
Tôi bật cười.
Xoa nhẹ đầu cô ấy.
“Làm việc cho tốt.”
“Đợi chị quay lại.”
“Hy vọng lúc đó em đã có thể tự mình gánh vác mọi việc rồi.”
“Vâng!”
“Em nhất định sẽ cố gắng!”
Đồng nghiệp tổ chức tiệc chia tay cho tôi.
Mọi người vui vẻ đến tận khuya.
Lúc tan tiệc.
Tổng giám đốc Lý lái xe đưa tôi về.
“Tìm được nhà chưa?”
“Rồi ạ.”
“Một căn hộ một phòng ngủ.”
“Gần công ty.”
“Khá thuận tiện.”
“Vậy thì tốt.”
Đang chờ đèn đỏ.
Tổng giám đốc Lý đột nhiên lên tiếng.
“Tiểu Hứa.”
“Có một chuyện.”
“Tôi nghĩ em nên biết.”
“Chuyện gì ạ?”
“Chồng cũ của em.”
“Trình Lỗi.”
“Tuần trước đã nghỉ việc rồi.”
Tôi khựng lại.
“Nghỉ việc?”
“Ừ.”
“Một người bạn của tôi là quản lý cấp cao bên công ty cậu ta.”
“Tôi nghe được từ phía đó.”
“Nghe nói gần đây trạng thái của cậu ta rất tệ.”
“Công việc xảy ra sai sót nghiêm trọng.”
“Bị khách hàng khiếu nại.”
“Công ty yêu cầu cậu ta tự viết đơn xin nghỉ.”
“Còn nữa…”
Tổng giám đốc Lý ngừng lại vài giây.
“Hình như cậu ta đang nợ tiền bên ngoài.”
“Không ít đâu.”
“Ngân hàng.”
“Vay tín dụng.”
“Và cả vay nặng lãi.”
“Cụ thể bao nhiêu thì tôi không rõ.”
“Nhưng chắc chắn không phải con số nhỏ.”
Tôi im lặng.
Nhìn màn mưa ngoài cửa kính xe.
Thì ra là vậy.
Thảo nào.
Anh ta lại ép tôi nghỉ việc gấp gáp đến thế.
Thảo nào.
Anh ta đòi một triệu tệ gọi là “bồi thường tổn thất tinh thần”.
Thảo nào.
Anh ta ký vào thỏa thuận ly hôn nhanh như vậy.
Chỉ cần căn nhà.
Bởi vì căn nhà có thể thế chấp.
Có thể quy đổi thành tiền mặt.
Có thể dùng để trả nợ.
Thì ra là như vậy.
Đèn xanh bật sáng.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.
“Có cần tôi giúp em điều tra rõ hơn không?”
Tổng giám đốc Lý hỏi.
“Không cần đâu.”
Tôi lắc đầu.
“Đã không còn liên quan gì tới tôi nữa.”
Tổng giám đốc Lý nhìn tôi một cái.
Không nói thêm gì.
Đến dưới lầu khu chung cư.
Tôi cảm ơn rồi xuống xe.
Bước vào thang máy.
Nhìn những con số không ngừng nhảy lên.
Trong lòng chỉ còn lại sự bình yên.
Trình Lỗi nợ bao nhiêu tiền.
Vì sao lại nợ.
Sau này sẽ ra sao.
Đều không còn liên quan đến tôi nữa.
Từ khoảnh khắc anh ta đặt bút ký vào thỏa thuận ly hôn.
Chúng tôi đã trở thành người xa lạ.
Tôi mở cửa bước vào nhà.
Căn hộ mới thuê không lớn.
Nhưng sạch sẽ và gọn gàng.
Tôi pha một tách trà.
Ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh đêm.
Điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn WeChat của mẹ.
“Con gái, ngủ chưa?”
“Chưa đâu mẹ.”
“Chuyện ly hôn giải quyết ổn thỏa rồi chứ?”
“Vâng.”
“Xong hết rồi.”
“Vậy là tốt.”
Mẹ gửi cho tôi một biểu tượng ôm ôm.
“Đừng buồn nhé.”
“Mẹ ở đây.”
“Mẹ hầm canh rồi.”
“Mai mẹ mang qua cho con.”
Tôi nhìn dòng chữ đó.
Hốc mắt bất giác nóng lên.
“Mẹ.”
“Tuần sau con sẽ sang châu Âu.”
“Ba năm.”
“Đi đi!”
“Đi là đúng!”
Mẹ gần như trả lời ngay lập tức.
“Ra ngoài trải nghiệm nhiều hơn.”
“Thay đổi tâm trạng.”
“Làm việc thật tốt.”
“Mẹ ủng hộ con.”
“Cảm ơn mẹ.”
“Con bé ngốc.”
“Khách sáo với mẹ làm gì.”
“Nhớ kỹ nhé.”
“Dù có xảy ra chuyện gì.”
“Bố mẹ luôn là nhà của con.”
“Vâng.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ôm lấy đầu gối.
Vùi mặt vào đó.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Lần này.
Là ấm áp.
13
Ba ngày trước khi lên đường.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Vừa bắt máy.
Bên kia đã vang lên giọng một cô gái.
Rụt rè.
Ngập ngừng.
“Xin hỏi…”
“Có phải chị Hứa Vy không ạ?”
“Là tôi.”
“Xin hỏi cô là ai?”
“Em…”
“Em là bạn của Trình Lỗi.”
Giọng cô ấy rất trẻ.
Mang theo chút do dự.
“Em có một chuyện muốn nói với chị.”
“Liên quan đến Trình Lỗi.”
“Cô nói đi.”
“Chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện được không?”
“Trong điện thoại không tiện lắm.”
Tôi suy nghĩ một chút.
Sau đó gửi cho cô ấy địa chỉ một quán cà phê.
“Ba giờ chiều mai.”
“Tôi sẽ đợi ở đó.”
“Vâng.”
“Cảm ơn chị.”
Ngày hôm sau.
Tôi đến sớm mười phút.
Quán cà phê không quá đông khách.
Tôi chọn một vị trí trong góc.
Đúng ba giờ.
Một cô gái đẩy cửa bước vào.
Rất trẻ.
Nhìn khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Mặc váy liền thân.
Gương mặt thanh tú.
Cô ấy đưa mắt nhìn quanh.
Khi nhìn thấy tôi.
Cô ấy do dự vài giây.
Sau đó mới bước tới.
“Chị là… chị Hứa Vy phải không ạ?”
“Là tôi.”
“Mời ngồi.”
Cô gái ngồi xuống.
Hai tay đan chặt vào nhau.
Trông vô cùng căng thẳng.
Chaporia
Bình Luận (0)