20px

“Đã giao cuộc đời mình cho một người không đáng.”

“Bây giờ.”

“Cô phải tự mình nhặt nó lên.”

“Không ai có thể giúp cô được.”

Nói xong.

Tôi xoay người rời đi.

Bước ra khỏi quán cà phê.

Ánh mặt trời chói chang đến lóa mắt.

Tôi đeo kính râm.

Đi ra ven đường gọi xe.

Trong gương chiếu hậu.

Lâm Duyệt vẫn ngồi đó.

Hai tay che mặt.

Bờ vai run lên từng hồi.

Đáng thương sao?

Có.

Nhưng tôi không phải thánh mẫu.

Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của chính mình.

Trình Lỗi như vậy.

Cô ấy cũng vậy.

Tôi cũng vậy.

14

Một ngày trước khi lên đường.

Tôi về nhà bố mẹ.

Mẹ làm cả một bàn thức ăn.

Món nào cũng là món tôi thích.

Bố mở một chai rượu vang đỏ.

Rót cho tôi một ly nhỏ.

“Sang bên đó.”

“Nhớ chú ý an toàn.”

“Vâng.”

“Làm việc đừng quá sức.”

“Sức khỏe mới là quan trọng nhất.”

“Con biết rồi.”

“Nếu gặp người phù hợp…”

Bố ngập ngừng một chút.

“Cũng đừng vội từ chối.”

“Con vẫn còn trẻ.”

“Đường phía trước còn rất dài.”

Tôi bật cười.

“Bố.”

“Bây giờ con không nghĩ tới những chuyện đó.”

“Con chỉ muốn làm việc thật tốt.”

“Sống thật tốt.”

“Đúng!”

Mẹ gắp cho tôi một miếng sườn.

“Con gái mẹ giỏi như vậy.”

“Vội cái gì chứ?”

“Cứ từ từ chọn.”

“Phải chọn người tốt nhất!”

Ăn cơm xong.

Mẹ giúp tôi kiểm tra hành lý.

Miệng không ngừng dặn dò.

“Áo lông vũ mang theo chưa?”

“Bên đó lạnh lắm.”

“Mang rồi ạ.”

“Thuốc cảm, thuốc đau bụng.”

“Nhớ mang đủ.”

“Con chuẩn bị hết rồi.”

“Còn cái này nữa.”

Mẹ mở tủ quần áo.

Lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

Nhét vào ngăn bí mật trong vali của tôi.

“Bùa bình an mẹ đi cầu cho con.”

“Mang theo nhé.”

“Để được bình an.”

“Cảm ơn mẹ.”

Tôi ôm lấy bà.

“Con sẽ sống thật tốt.”

“Mẹ đừng lo.”

“Mẹ không lo.”

Mẹ vỗ nhẹ lên lưng tôi.

Giọng nói hơi khàn.

“Con gái mẹ.”

“Đi tới đâu cũng sẽ sống tốt.”

Tối hôm đó.

Tôi ngủ trong căn phòng cũ của mình.

Những tấm giấy khen trên tường vẫn còn đó.

Sách trên giá cũng chưa từng bị di chuyển.

Mọi thứ đều giống hệt ngày tôi rời khỏi nhà.

Nhưng lại như đã hoàn toàn khác.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn WeChat của mẹ Trình Lỗi.

Một đoạn rất dài.

“Tiểu Vy.”

“Mẹ biết ngày mai con sẽ đi rồi.”

“Có vài lời.”

“Mẹ giữ trong lòng rất lâu.”

“Hôm nay nhất định phải nói.”

“Mẹ sai rồi.”

“Thật sự sai rồi.”

“Mẹ không nên ép con nghỉ việc.

“Không nên tới công ty làm loạn.”

“Càng không nên nói những lời khó nghe đó.”

“Mẹ suy nghĩ quá cổ hủ.”

“Luôn cho rằng phụ nữ nên ở nhà giúp chồng dạy con.”

“Là mẹ hồ đồ.”

“Không nhìn thấy những điều tốt đẹp ở con.”

“Cũng không nhìn thấy sự vất vả của con.”

“Tiểu Lỗi đã nói hết với mẹ rồi.”

“Nó nợ tiền.”

“Bên ngoài còn có người phụ nữ khác.”

“Thậm chí còn khiến cô gái đó phải bỏ đứa bé.”

“Mẹ nghe xong.”

“Suýt nữa ngất đi.”

“Mẹ không biết dạy con.”

“Nuôi ra một thằng khốn như vậy.”

“Mẹ có lỗi với con.”

“Nó đã mang căn nhà đi thế chấp.”

“Vay hơn ba triệu tệ.”

“Nói là để trả nợ.”

“Còn muốn hợp tác làm ăn với người khác.”

“Mẹ khuyên không nổi.”

“Bố nó cũng khuyên không nổi.”

“Bây giờ nó chẳng nghe lời ai nữa.”

“Như bị ma ám vậy.”

“Tiểu Vy.”

“Mẹ biết con hận nó.”

“Cũng hận chúng ta.”

“Mẹ không trách con.”

“Thật đấy.”

“Là mẹ đáng phải nhận.”

“Mẹ chỉ muốn nói với con một câu xin lỗi.”

“Bảy năm qua.”

“Con đã chịu nhiều thiệt thòi rồi.”

“Con đường sau này.”

“Con tự mình bước tiếp nhé.”

“Mẹ chúc con…”

“Thuận buồm xuôi gió.”

Tôi đọc xong.

Xóa đi.

Không trả lời.

Có những lời xin lỗi.

Đến quá muộn.

Có những tổn thương.

Không thể nào bù đắp được.

Tôi và Trình Lỗi.

Tôi và gia đình đó.

Đến đây là kết thúc.

15

Chuyến bay cất cánh lúc hai giờ chiều.

Tôi tới sân bay trước ba tiếng.

Làm xong thủ tục lên máy bay.

Ngồi nghỉ trong phòng chờ hạng thương gia.

Trong điện thoại.

Tràn ngập tin nhắn chúc phúc từ đồng nghiệp và bạn bè.

Tôi trả lời từng người một.

Cảm ơn.

Đợi tôi trở về.

Trước khi lên máy bay.

Tôi lại nhìn điện thoại thêm một lần.

Ảnh đại diện WeChat của Trình Lỗi.

Không biết đã đổi thành màu đen từ lúc nào.

Trang cá nhân cũng chỉ còn một vạch ngang.

Anh ta đã xóa tôi.

Hoặc là.

Tôi đã bị anh ta xóa.

Không quan trọng nữa.

Tôi tắt điện thoại.

Rút thẻ SIM ra.

Bẻ làm đôi.

Rồi ném vào thùng rác.

Sau đó.

Thay bằng một chiếc SIM mới.

Số điện thoại mới.

Khởi đầu mới.

Loa phát thanh vang lên.

Thông báo hành khách chuẩn bị lên máy bay.

Tôi kéo vali.

Bước về phía cửa khởi hành.

Ngoài cửa sổ.

Máy bay lăn bánh trên đường băng.

Tăng tốc.

Ngẩng đầu.

Lao thẳng lên bầu trời.

Thành phố dưới chân ngày càng nhỏ lại.

Cuối cùng.

Chỉ còn là những đốm sáng mờ nhòe.

Tôi tựa lưng vào ghế.

Khép mắt lại.

Bảy năm hôn nhân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...