“Quốc công gia, giữa con và Thế tử, sớm đã có cây trâm này.”
Ta hơi buông tay.
Từng viên châu trên trâm lăn xuống lả tả.
Hoa lệ phồn thịnh.
Chỉ là cái vỏ ngoài mà thôi.
“Giang Tẩm Nguyệt ta vô dụng, ba năm không con.”
“Lại đúng lúc hôm nay Thế tử tái cưới mỹ quyến…”
“Giang Tẩm Nguyệt!” Tống Yến như đoán được ta sắp nói gì, quát lớn.
“Tẩm Nguyệt ở đây…” Giọng ta còn lớn hơn, cúi người hành đại lễ với Quốc công gia,
“Xin được tự thỉnh hạ đường!”
Cả đại sảnh chấn động.
13.
Ta lại bị giam.
Lần này không phải giam trong viện, mà là trong từ đường — nơi năm xưa Tống Yến từng quỳ.
Nhưng ta không hề sợ hãi.
Trong lòng ngược lại vô cùng an định.
Phủ Quốc công dù có ý muốn lấy mạng ta, cũng tuyệt đối không dám làm vào lúc này.
Nếu không, thanh danh trăm năm của phủ Quốc công, e rằng sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.
Ta còn biết, bọn họ nhất định sẽ thuận theo ý ta.
Gần như trước mặt toàn bộ quyền quý kinh thành, ta đã công khai xin hòa ly.
Chỉ sợ chưa kịp tan tiệc mừng, chuyện đã truyền khắp kinh sư.
Thế tử phu nhân phủ Quốc công đại náo hôn yến, quỳ xin hạ đường.
Bọn họ cần thể diện.
Cách thể diện nhất, đương nhiên là hòa hòa khí khí viết cho ta một phong hòa ly thư.
Thậm chí kèm theo một khoản an gia phí hậu hĩnh.
Trước mặt người trong kinh thành, khách khí tiễn ta rời kinh.
Ta kiên nhẫn chờ đợi.
Ba ngày sau, cửa từ đường mở ra.
Bên cạnh tộc trưởng là Tống Yến, cạnh Tống Yến là một tiểu lại của phủ Kinh Triệu.
Bốn người ngầm hiểu, đều giữ im lặng.
Cho đến khi quan ấn được đóng lên hòa ly thư,
Bước ra khỏi cổng phủ Kinh Triệu.
“Ta đối với nàng chưa đủ tốt sao?”
Tống Yến đột nhiên lên tiếng, trông vô cùng thất vọng về ta.
“Dùng quân công cầu hôn, tám kiệu lớn rước nàng vào cửa, hứa với nàng cả đời không nạp thiếp.”
ĐỌC TIẾP :
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
“Dù nàng thủ đoạn ác liệt, đến cả đứa con của chúng ta cũng có thể lợi dụng, ta cũng…”
Ta cười khẩy, cắt lời: “Là ta không tốt, là ta không xứng.”
Nhấc chân muốn đi.
Tống Yến lại nói: “Làm đến mức thanh danh bại hoại thế này, nàng hài lòng chưa?”
Ta khựng lại.
Quả thật là thanh danh bại hoại.
Thế đạo là vậy.
Bất kể giữa ta và Tống Yến ai đúng ai sai.
Bất kể câu “tự thỉnh hạ đường” của ta có đường đường chính chính đến đâu.
Thế nhân chỉ biết trách ta không yên phận khuê phòng, làm nhục gia phong.
Nhưng thì sao chứ?
Ta không muốn để tâm, lại nhấc chân đi tiếp.
“Thôi được, nàng ra ngoài tránh gió một thời gian đi.”
Tống Yến lại lên tiếng.
“Đợi khi lời đồn lắng xuống, ta sẽ nghĩ cách… đón nàng trở về.”
Lần này ta thật sự bật cười.
Đã đến nước này rồi, Tống Yến còn tưởng ta đang làm gì?
Giở tính trẻ con sao?
“Bắt nàng kính trà Yên Nhiên là ta không đúng.”
“Nhưng nàng cũng không nên làm ầm ĩ đến thế.”
“Nàng cứ theo kế hoạch mà nam hạ trước, đợi…”
“A Yến.”
Giọng gọi mềm mại cắt ngang lời hắn.
Tạ Yên Nhiên yểu điệu đứng trước xe ngựa.
“Những thứ này chàng cứ cầm trước, đợi ta đi tìm chàng!”
Tống Yến vội vàng nhét vào tay ta một xấp ngân phiếu.
Ta liếc nhìn mệnh giá, không từ chối.
“Sao nàng lại đến đây?”
Tống Yến đã bước tới bên xe, ân cần nắm lấy tay Tạ Yên Nhiên.
“Phu quân.”
Tạ Yên Nhiên đỏ mặt, nép vào lòng hắn.
Tống Yến ôm eo nàng, đỡ nàng lên xe.
Tạ Yên Nhiên liếc xéo về phía ta,
Nở một nụ cười khiêu khích của kẻ chiến thắng.
Ta cũng mỉm cười với nàng.
Không tiếng động nói: “Đa tạ ngươi nhé.”
14.
Đương nhiên là phải cảm tạ Tạ Yên Nhiên.
Không có nàng, ta không thể nhanh như vậy nhìn thấu bản chất của Tống Yến.
Không có hôn lễ của nàng và Tống Yến, ta càng không thể hòa ly thuận lợi đến thế.
Trước khi rời kinh, ta gửi cho tiểu lang trung từng báo tin cho ta một bức thư.
Cảm tạ hắn đã kịp thời cho ta biết chuyện Tạ Yên Nhiên mang thai.
Để ta có thể thuận nước đẩy thuyền, đúng lúc đề xuất việc “cưới bình thê”.
Sau đó, ta nam hạ.
Quê nhà của Nùng Châu ở Giang Nam, chúng ta đã hẹn, rời khỏi phủ Quốc công thì đi tìm nàng.
Tống Yến đương nhiên biết chuyện này.
Lộ dẫn đều là ta mượn danh nghĩa của hắn, làm gấp tại nha môn.
Chaporia
Bình Luận (0)